⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thất đi theo Phùng Khà Hăn vào một căn phòng, không đợi Thẩm Thất mở miệng ra giải thích, Phùng Khả Hân liền giơ tay lên mạnh mẽ cho một bạt tay lên mặt Thẩm Thất
Bốp--- Thẩm Thất chỉ cảm thấy mặt bên trái của cô đau đớn như bị lửa đốt vậy, trong miệng cô còn có một mùi máu tanh tuôn ra nữa.
Thẩm Thất không hề màng đến vết thương của mình, nhẹ nhàng giải thích: “Phùng tiểu thư cô thật sự đã hiểu lầm rồi, tuy tôi đi theo Hạ tổng đến đây, nhưng giữa tôi và Hạ tổng vô cùng trong sạch, một chút tình ý cũng không có.”
Phùng Khả Hân giận dữ trừng mắt lên: “Vậy sao?”
“Tôi dám thề với trời đất, tôi tuyệt đối không hề có ý muốn bám lấy Hạ tổng. Tôi nợ Hạ tổng rất nhiều tiền, không còn cách nào khác tôi mới phải làm việc cho anh ấy để trả nợ. Hạ tổng hứa với tôi, chỉ cần tôi đi cùng anh tham gia sự kiện này, thì sẽ giảm bớt cho tôi hai trăm ngàn tiền nợ.” Thẩm Thất thẳng thắn bộc lộ hết tất cả: “Tôi thật sự đã kết hôn rồi, tôi chỉ lên giường với chồng của tôi, còn những người đàn ông khác, tôi tuyệt đối sẽ không hề dòm ngó gì cả!”
“Không phải tôi đã nói qua với cô, bên cạnh anh ấy có bất cứ động tĩnh gì thì cũng phải báo cáo với tôi sao? Sao vậy? Cô xem thường tôi à? Bằng mặt không bằng lòng chứ gì?” Phùng Khả Hân khoanh tay lại nhìn Thẩm Thất: “Thẩm tiểu thư thật quá to gan, vì có thể dựa hơi của Hạ Nhật Ninh, nên mới không màng đến mệnh lệnh của tôi phải không?”
“Không phải vậy. Tôi thật sự không có…” Thẩm Thất cố gắng giải thích.
Đột nhiên, cánh cửa đột nhiên bị đá văng ra, nhất thời ngắt ngang lời của Thẩm Thất.
Ánh mắt của Hạ Nhật Ninh tập trung vào mặt khuôn mặt của Thẩm Thất, ánh mắt hắn tối tăm lại, lạnh lùng nói: “Phủng tiểu thư thật gắt gỏng! Người của tôi cô cũng dám đánh ư?”
Sắc mặt của Phùng Khả Hân đột biến!
Anh ta vừa nói gì? Người của anh ấy ư?
Hạ Nhật Ninh chưa từng thốt qua những lời như vậy bao giờ cả!
Thẩm Thất quả nhiên càng tuyệt vọng hơn.
Cô đã bị ăn một bạt tay rồi, sắp giải thích rõ hết tất cả, nhưng Hạ Nhật Ninh bây giờ lại đến đây để làm gì chứ!
Nếu hôm nay đắc tội với Phùng Khả Hân một cách triệt để, thì sự nghiệp của cô sẽ kết thúc thật sự!
Hạ Nhật Ninh thò tay nắm lấy cổ tay của Thẩm Thất, xoay người đi ra ngoài.
“ Hạ Nhật Ninh! Ý anh như vậy là như thế nào?” Phùng Khả Hân cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa, la hét về phía Hạ Nhật Ninh.
“Tôi chỉ đến cảnh cáo Phùng tiểu thư mà thôi! Chuyện của Hạ Nhật Ninh ta, không cần Phùng tiểu thư phải bận tâm. Phùng tiểu thư đã đánh người của ta, chẳng lẽ không cần phải có một lời giải thích nào sao?” Hạ Nhật Ninh lạnh lùng đứng đó, thản nhiên nhìn ra sau, trong mắt hắn tràn đầy sát khí.
Phùng Khả Hân chưa từng thấy qua Hạ Nhật Ninh đáng sợ như vậy, cô chợt lui về sau hai bước.
“Nể mặt quan hệ hợp tác giữa Hạ Gia và Phùng Gia, nên đây sẽ là lần duy nhất, và cũng là lần cuối cùng. Nếu Phùng tiểu thư lần sau còn ra tay đánh người nữa, thì ta sẽ cho rằng Phùng tiểu thư muốn đơn phương chấm dứt hợp đồng hợp tác giữa hai nhà chúng ta.” Hạ Nhật Ninh lạnh lùng nói: “Cô nên tự biết chuyện của mình đi.”
Để lại câu nói này xong, Hạ Nhật Ninh liền kéo theo Thẩm Thất nhanh chóng rời khỏi đó.
Phùng Khả Hân không thể tin vào mắt mình, cứ nhìn theo bóng dáng của Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất, cô há to miệng ra, một hồi lâu sau cũng không thể chúm lại được.
Lần đầu tiên Hạ Nhật Ninh ra mặt vì một người phụ nữ.
⬅ Trước Tiếp ➡