Không đợi Thẩm Thất nói xong, Hạ Nhật Ninh liền lập tức nói: “Được rồi, chúng ta biết cô tên gì là được rồi, những việc khác không cần phải nói cho chúng ta biết! Những người phụ nữ của bọn họ đã đủ nhiều lắm rồi.”
Mặt của Thẩm Thất ửng đỏ lên.
Ý của cô không phải như vậy!
Phạm Thành cười hihi: “Mau ngồi xuống! Đây là lần đầu tiên Nhật Ninh dẫn theo phụ nữ xuất hiện trước mặt chúng ta đó.”
Thẩm Thất mở miệng ra, muốn giải thích một điều gì đó.
Nhưng người ta cũng đâu có nói gì , thì mình nên giải thích thế nào đây?
Hạ Nhật Ninh lại tiếp lời ngay tức khắc, nói: “Các người kêu tôi qua đây, chắc không phải để thảo luận bạn đồng hành của tôi đó chứ? Đúng rồi, Văn Nhất Phi, lúc nãy anh nói trong điện thoại, là anh sẽ nuốt chửng khoán nghiệp vùng Tây Bắc sao? Anh có bao nhiêu phần thắng trong tay?”
Nói về vấn đề chính, thì quả nhiên Văn Nhất Phi trở nên nghiêm túc hơn nhiều, liền nói: “Phần thắng thì không nhiều lắm, cho nên mới gọi các anh qua đây hết. Sao rồi, có hứng thú tham gia không? Khoán nghiệp vùng Tây Bắc mấy năm gần đây bị tổn thất rất nghiêm trọng, các thiết bị trong đó bị lão hóa vô cùng nặng nề, những người trong công ty dao động không ngừng. Cho nên tôi mới chuẩn bị bỏ ra 5 tỷ tiền Anh nuốt chửng doanh nghiệp này. Nhưng cha tôi lại không cho tôi nhiều tiền như vậy, bên ông ngoại tôi cũng không giúp được gì cả.”
Phạm Ly nhíu mày lại nói: “Khoán nghiệp Tây Bắc ư? Doanh nghiệp này thật khó lòng nuốt chửng được. Tôi có nghe cha tôi nói qua, công ty này dường như đã bị không ít người nhắm đến.”
Văn Nhất Phi vỗ tay, nói: “Cho nên tôi mới tìm Nhật Ninh giúp đỡ đây này! Giữa chúng ta còn có ai giàu có hơn Nhật Ninh nữa chứ. 5 tỷ tiền Anh, đối với chúng ta là một khó khăn, nhưng đối với Nhật Ninh thì lại không là gì cả. Có phải không Thẩm Thất?”
Văn Nhất Phi sau khi nói xong việc chính, cũng không quên làm ra bộ dạng vô tội đi truy hỏi Thẩm Thất.
Thẩm Thất đang nghe họ nói việc chính, đang dự định tìm cớ né qua một bên, nhưng không ngờ lại bị Văn Nhất Phi hỏi một câu như vậy.
“A…” Thẩm Thất hoang mang nhìn vào bọn họ: “Xin lỗi, những chuyện này tôi không biết rõ lắm.”
“Vậy cô biết gì?” Văn Nhất Phi dường như không định buông tha cho Thẩm Thất, tiếp tục hỏi thêm một câu.
Thẩm Thất lập tức xoay đầu nhìn Hạ Nhật Ninh.
2036.
Ánh mắt cầu cứu của Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh đã nhận được rồi, nhưng lại không hề có chút ý muốn giải cứu nào.
Thẩm Thất chỉ có thể cắn chặt răng nói: “Xin thứ lỗi, tôi không biết gì cả.”
“Phụt…” Văn Nhất Phi đột nhiên cười lên: “Thật thú vị, tôi chỉ hỏi cô biết gì thôi, cô lại trả lời tôi không biết ư?”
Thẩm Thất mở miệng ra, mặt đỏ ửng lại, gượng gạo nói: “Tôi chỉ là một nhà tạo mẫu nhỏ nhoi, chuyên ngành đại học là mỹ thuật, cho nên về vấn đề tài chính tôi thật sự không biết rõ. Những việc tôi không biết, thì tôi cũng sẽ không nói leo bậy bạ, đây là phép lịch sự cơ bản nhất. Thật xin lỗi, câu hỏi của anh tôi thật sự không thể trả lời được.”
“Nhà tạo mẫu?” Văn Nhất Phi kinh ngạc, nhìn Hạ Nhật Ninh với một ánh mắt chứa đầy hàm ý.
“Vâng. Rất xin lỗi. tôi biết trong trường hợp này tôi không nên…” Lời nói của Thẩm Thất còn chưa nói xong, nhưng cô đã đứng dậy, dự định rời khỏi.
Nhưng cô vừa mới đứng thẳng người thì Hạ Nhật Ninh đột nhiên thò tay ra ấn vai của Thẩm Thất xuống: “Không sao, chúng ta chỉ đang nói chuyện phiếm mà thôi, cô ngồi xuống nghe cũng không sao cả. Dù sao thì ba người họ cũng sẽ không ngại đâu.”