Từ nhỏ đến lớn, ngoài việc học ra thì cô chỉ ở nhà chăm sóc cho anh trai.
Thẩm Ân Ân đại diện cho Thẩm Gia, ra mặt tất cả các sự kiện.
Thẩm Phu Nhân và Thẩm Cang luôn miệng nhắc đến Thẩm Ân Ân, chưa từng nhắc đến Thẩm Thất bao giờ, nên mới không ai biết được trong nhà họ Thẩm còn một người con gái tên Thẩm Thất.
Thậm chí ngay đến người hầu trong Thẩm Gia cũng không thèm nể mặt Thẩm Thất, nên người bên ngoài càng khẳng định Thẩm Thất là con riêng hơn.
Sau khi xuống xe, Thẩm Thất ngoan ngoãn vác lấy cánh tay của Hạ Nhật Ninh, từ từ đi vào bên trong.
Giây phút cánh cửa lớn ấy mở ra, trước mặt Thẩm Thất chỉ toàn là y hương tấn ảnh.
Dù cho đây chỉ là một buổi tiệc tư nhân nhỏ, nhưng những mỹ nữ đến đây trong ngày hôm nay dường như nhiều hơn tưởng tượng rất nhiều.
Vả lại còn không ít mỹ nữ còn thường xuyên bám lấy một người đàn ông tuấn tú có đôi mắt đào hoa.
Bên cạnh có một cặp sinh đôi đang ngồi, khuôn mặt của họ tinh tế như được khắc họa vậy, hầu như giống nhau y hệt, không cách nào phân biệt được.
Bên cạnh ba người này có không ít cô gái vây xung quanh, và dường như họ cũng rất vui vẻ tiếp nhận.
Khi họ nhìn thấy Hạ Nhật Ninh dẫn theo Thẩm Thất đi tới, thì đột nhiên mở to miệng kinh ngạc.
“Woa Woa, có phải tôi bị hoa mắt rồi không? Nhật Ninh lại dẫn theo một người phụ nữ xuất hiện rồi sao?” Người đàn ông có đôi mắt đào hoa kêu lên: “ Phạm Thành, Phạm Ly, có phải tôi bị hoa mắt rồi không?”
Cặp sinh đôi đó cũng rất phối hợp với anh ta, làm ra một sắc mặt không thể nào tin được: “Đôi mắt của chúng ta đã bị trọng thương đến một vạn điểm rồi.”
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy những con ong bướm này. chợt nhíu mày lại nói: “Các cô lui xuống đi!”
Những người phụ nữ đó xoay đầu qua nhìn người đàn ông có đôi mắt đào hoa, thấy người đó khẽ gật đầu, mới chịu lui xuống theo thứ tự.
Thẩm Thất chỉ cảm thấy luồng không khí quanh cô chợt tươi mới hơn rất nhiều.
“Nhật Ninh, anh không dự định giới thiệu cho chúng tôi sao?” Người đàn ông có đôi mắt đào hòa thích thú nhìn Thẩm Thất: “Đây là hoa khôi vừa mới tìm được ở đại học nào vậy? Trông cũng thật trong sáng đó.”
Hạ Nhật Ninh chỉ vào người đàn ông có đôi mắt đào hoa nói với Thẩm Thất: “Anh ấy tên là Văn Nhất Phi, ông ngoại của anh ấy là Trung tướng của nước Anh, có một phần tư dòng máu nước Anh. Hai người này là Phạm Thành, Phạm Ly, hai người sinh đôi, là thiếu gia của công ty giải trí Phạm Thị. Họ đều là bạn tốt nhất của ta.”
Sau khi giới thiệu xong ba người đó, hắn lại giới thiệu với những người khác: “Cô ấy là Thẩm Thất.”
Không hề giới thiệu thêm chút gì, hắn chỉ nói vỏn vẹn bốn chữ đó mà thôi.
Nhưng cũng vì bốn chữ này, khiến ba người đàn ông đang ngồi đó, chợt dùng ánh mắt thích thú nhìn Thẩm Thất một hồi lâu.
Thẩm Thất có chút bất an: “Chào các anh, tôi là Thẩm Thất, là…”