Câu nói của Hạ Nhật Ninh, khiến Văn Nhất Phi, Phạm Thành, Phạm Ly mở to mắt ra cùng một lúc.
Thật là hiếm có!
Phạm Thành, Phạm Ly đồng thời cười híp mắt nói: “Ừ ừ, chúng tôi sẽ không ngại đâu.”
Thẩm Thất băn khoăn lo sợ ngồi xuống lại.
Ánh mắt của Phạm Ly nhìn chằm chằm vào Thẩm Thất: “Chuyên ngành đại học của cô là Mỹ Thuật ư? Mỹ thuật phương Đông hay mỹ thuật phương Tây?”
“Ơ, cũng tàm tạm.” Thẩm Thất có chút ngại ngùng nói: “Thật ra đại học năm hai tôi đã chọn theo ngành khác, sau đó tôi lại đặt sự chú ý về mặt trang điểm và tạo hình. Không còn cách nào khác, vì nếu chỉ học mỹ thuật một cách đơn thuần, thì rất khó tìm được việc làm.”
Phạm Ly bình tĩnh nhìn vào Thẩm Thất nói: “Thật ra tôi cũng theo học qua ngành mỹ thuật. Tôi thích nhất là của Tomonobu Imamichi.
Thẩm Thất vô cùng ngạc nhiên, dường như tìm được tri kỷ của mình vậy, gật đầu mỉm cười nói: “Tôi cũng vậy. Lúc đọc tôi đã lĩnh ngộ ra được rất nhiều. Tuy rằng những người trong nước bây giờ thiên về lối thẩm mỹ phương Tây hơn. Nhưng tôi vẫn rất yêu thích phong độ của mỹ thuật phương Đông. khắc họa từng li từng tí, mỗi một chi tiết đều khiến người khác phải nể phục.”
Hạ Nhật Ninh ngồi kế bên, nhưng đôi mắt của hắn cứ nhìn vào khuôn mặt của Thẩm Thất.
Đây là lần đầu tiên Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất tràn đầy hứng khởi.
Đó là ánh sáng tràn đầy sự tự tin và kiêu ngạo.
Đó là một Thẩm Thất khác với thường ngày.
Phạm Ly và Thẩm Thất hai người họ càng nói càng tâm đầu ý hợp, sự gượng gạo trên mặt Thẩm Thất dần dần biến mất, khoảng khắc lúc cô cười nói cứ như những đóa hoa nở rộ trong mùa xuân, rực rỡ và sáng chói.
Nụ cười của một người đeo mặt nạ ngụy trang và của một người cười thật lòng, cảm giác đó là hoàn toàn khác nhau.
Thẩm Thất vốn dĩ có khuôn mặt rất tinh tế, như được khắc họa vậy, cứ như bức họa Sĩ Nữ Đồ thời xưa.
Khi cô cười liền có một cảm giác thân thiện ấm áp như gió mùa xuân.
Có thể nói đó là một cô gái phương Đông điển hình.
Nhìn thấy Thẩm Thất chưa bao giờ cười với hắn như thế bao giờ, nhưng lại cười rực rỡ như vậy với Phạm Ly vừa mới gặp mặt, khiến trong lòng Hạ Nhật Ninh vô cùng khó chịu.
“Này, hôm nay hai người nói chuyện vui vẻ quá nhỉ.” Hạ Nhật Ninh lạnh lùng ngắt ngang câu chuyện của hai người đó, học mỹ thuật thì giỏi giang lắm sao?” Chuyên ngành của hắn là tài chính và quản trị, đối với mỹ thuật hắn thật sự không biết gì nhiều.
Thẩm Thất nghe thấy câu nói này, đột nhiên lè lưỡi về phía Phạm Ly một cách vô thức, trông vừa nghịch ngợm vừa dễ thương.
Ngay đến cao thủ tán gái như Văn Nhất Phi cũng bị Thẩm Thất thu hút theo.
“Đột nhiên ta có chút khát nước, Tiểu Thất, cô đi lấy ly nước cho ta.” Hạ Nhật Ninh tùy tiện tìm một cái cớ, ngoài ra cách xưng hô cũng được thay đổi.
Thẩm Thất nhìn cái ly trước mặt của Hạ Nhật Ninh, ly cà phê đó còn chưa được động đến giọt nào cả.