⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thất ấp ơ ấp úng nói: “Tôi… tôi nói…”
“Tiểu Xuân, lấy bảy trăm triệu tiền mặt qua đây.” Hạ Nhật Ninh gọi cho trợ lý Tiểu Xuân.
Không lâu sau, Tiểu Xuân bước xuống từ chiếc xe phía sau, cầm theo một chiếc cặp nhỏ nhắn đi tới, đưa cho Hạ Nhật Ninh.
“Sự kiện của trưa nay tuy không phải một buổi tiệc chính thức, chỉ là một buổi tụ họp mang tính gia đình. Nhưng ta vẫn không hy vọng nhìn thấy bộ dạng mất hồn của cô, như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến thân phận của ta.” Rõ ràng Hạ Nhật Ninh không nghĩ như vậy, nhưng lại nói như vậy: “Bảy trăm triệu này cứ xem như ta cho cô mượn, hoặc cộng lại vào món nợ của cô. Đối với cô mà nói, bảy trăm triệu này đã không còn sự khác biệt gì cả.”
Thẩm Thất thật sự rất muốn từ chối.
Thế nhưng ánh mắt của cô lại dính chặt vào chiếc cặp này, cô mới biết được mình có không cách nào từ chối được nữa.
Bởi vì, cô thật sự thật sự rất cần đến số tiền này.
Dù cho lời nói của Hạ Nhật Ninh có khó nghe như thế nào đi nữa, thì dù sao hắn cũng đang giúp cô.
Thẩm Thất thật lòng nói lời cám ơn với Hạ Nhật Ninh: “Cám ơn anh Hạ tổng. Tôi sẽ cố gắng làm việc. Để có thể mau chóng trả hết nợ cho anh.”
“Được rồi, hãy dẹp biểu cảm buồn rầu của cô đi, chúng ta sắp đến nơi rồi.” Hạ Nhật Ninh tiếp tục lái xe đi về phía trước.
Thẩm Thất cầm lấy chiếc cặp nhỏ đó, trong lòng vô cùng nhẹ nhõm.
Không thể không thừa nhận, món tiền này thật sự đã cứu cô trong nguy cấp.
Cô phải làm lụng vất vả từ sáng đến tối, thật sự không thể ở nhà chăm sóc cho anh trai được.
Có được món tiền này, không những có thể đóng tiền trị bệnh cho anh, còn có thể mời một bảo mẫu chăm sóc cho anh ấy thay cô vào buổi sáng.
Tuy lại tăng thêm một món nợ nữa…
Thế nhưng, anh ta nói đúng, đối với cô bây giờ, thiếu quá nhiều tiền sẽ không còn cảm thấy ngại nữa, cũng giống như bọ chét nhiều quá nên cũng không cảm thấy ngứa nữa rồi.
Những ngày tháng tiếp theo, hãy để cô dốc hết sức kiếm tiền trả nợ vậy!
Mới nghĩ đến đây, thì biểu cảm u sầu trên trên mặt Thẩm Thất dần dần tiêu tan, ánh mắt cũng trở nên sáng lạng hơn.
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy sắc mặt nhẹ nhõm của Thẩm Thất từ trong kính chiếu hậu, khóe mắt hắn chợt lóe lên một sự vui mừng.
Quả nhiên, mười phút sau trôi qua, Chiếc Aston Martin đã đậu trước một tòa biệt thự có kiến trúc kiểu Tây Âu rất cổ điển..
Bảo vệ trước cửa chỉ nhìn bảng số xe một lần, liền cúi đầu lịch sự mở cánh cửa lớn ra.
Trong khoảng khắc đi vào cửa lớn, Thẩm Thất bỗng nhiên căng thẳng một cách vô cớ.
Tuy rằng cô đã từng phục vụ cho những người trong giới thượng lưu, thế nhưng cô chưa từng tham gia qua những buổi tiệc xa xỉ này.
⬅ Trước Tiếp ➡