⬅ Trước Tiếp ➡
Đào đâu ra nhiều tiền như vậy đây?
Lúc nãy cô thử gọi cho Thẩm phu nhân, nhưng Thẩm phu nhân vừa nhìn thấy cô ấy gọi, liền gác máy ngay lập tức.
Thật hiển nhiên, Thẩm phu nhân sẽ không bao giờ hỗ trợ cho cô ấy nữa.
Nên làm sao đây?
Chẳng lẽ thật sự phải tận mắt chứng kiến cảnh anh trai lại rơi vào bóng tối nữa hay sao?
Hạ Nhật Ninh tuy đang yên lặng lái xe, nhưng hắn thỉnh thoảng vẫn đoán ra một chút gì đó từ phía bên kia khuôn mặt mâu thuẫn của Thẩm Thất.
“Cô rất cần tiền sao?” Hạ Nhật Ninh thản nhiên mở miệng nói.
Thẩm Thất chợt hoàn hồn lại, gượng gạo cười: “A… ừ. Tiền tôi thiếu anh, tạm thời không thể trả được rồi.”
Hạ Nhật Ninh hơi tức giận trong lòng, có khi nào hắn bắt cô phải trả tiền cho hắn chứ…
“Ý tôi nói…” Đôi chân mày đẹp đẽ của Hạ Nhật Ninh đột nhiên nhíu lại: “Có cần tôi cho cô mượn tiền không?”
“Không cần!” Thẩm Thất từ chối ngay lập tức, vừa mới dứt lời cô liền bổ sung: “A… ý tôi nói, tôi đã thiếu anh quá nhiều rồi, không thể tiếp tục làm phiền anh nữa!”
Hạ Nhật Ninh bị từ chối rồi.
Dường như hắn cũng có chút khó tin.
Cả đời này đây là lần đầu tiên hắn chủ động nêu ra cho người khác mượn tiền, nhưng lại bị từ chối ư?
Hắn đạp thắng xe, xoay đầu mỉm cười.
Nhìn thấy nụ cười của Hạ Nhật Ninh, sóng lưng Thẩm Thất chợt cảm thấy lạnh buốt.
Cô ấy, không nói sai gì chứ?
“Lúc này cô vừa nói gì?” Hạ Nhật Ninh nhíu mày lên, cứ nhìn Thẩm Thất một cách đầy ẩn ý như vậy.
2035. Thiếu quá nhiều tiền sẽ không cảm thấy ngại nữa
Thẩm Thất bị Hạ Nhật Ninh nhìn như vậy, khiến toàn thân cô nổi hết da gà.
Người đàn ông này vẫn luôn có bản lĩnh như vậy
Dù cho là một nụ cười như thản nhiên, cũng có thể khiến người khác đứng ngồi không yên.
⬅ Trước Tiếp ➡