Chương 9
Cao Thường ở phía sau lạnh lùng nhắc nhở "Vệ thái phi ở Hành cung quá lâu nên đến lễ nghi quy củ cơ bản trong cung cũng đều đã quên, mắt thấy Bệ hạ đến còn không quỳ xuống hành lễ, tên chữ của Bệ hạ là cái mà người có thể tùy tiện gọi sao?"
Vệ Ngân La ngửa đầu cười khan hai tiếng, trong mắt như không có tiêu cự "Bệ hạ? Hắn xứng sao? Ha ha."
Đầu tóc bà ta rối bù, ngồi ở trong góc phòng như một u linh, y phục trên người rách rưới chẳng còn lành lặn, so với bộ dáng cao cao tại thượng ngày xưa đúng là như hai người khác nhaụ
Nhưng Lưu Khởi cũng không vì vài câu nói của bà ta mà tức giận, hắn chỉ là nhìn ngó xung quanh căn phòng ẩm mốc một hồi, sau đó thản nhiên phủi những hạt bụi rơi trên tay áo, nói "Mấy năm này xem ra Quý phi sống cũng không tồi."
Dừng một chút, hắn lại như không nhịn được mà cảm khái thêm "Tốt hơn Nhị đệ nhiềụ"
"Ngươi... Lưu Khởi Ngươi rốt cuộc đã làm gì Cảnh nhi của ta? " Khác với vẻ vô hồn vừa rồi, lúc này sự dữ tợn trong mắt của Vệ Ngân La vô cùng rõ ràng.
Ý cười bên môi Lưu Khởi không giảm, hắn trời sinh đã tuấn mỹ bức người, ánh mắt lại cực kỳ giống Tiên hoàng hậu Duệ thị năm xưa, vào trong mắt Vệ Ngân La mà nói thật không khác gì bùa đòi mạng.
"Trẫm thì có thể làm gì Nhị đệ chứ, dù sao hắn cũng là nhi tử mà Phụ hoàng yêu thương nhất, yên tâm đi, trẫm sẽ không giết hắn." Đôi mắt phượng của Lưu Khởi giống một đầm nước sâu hút, đẹp đẽ nhưng khiến người ta bất giác sinh ra nỗi sợ không tên.
"Trẫm còn sẽ để hắn tẫn hiếu suốt đời với Tiên đế."
Từ Hành cung trở về, Lưu Khởi không nghĩ tới sẽ nhận được một tin tức mà khiến hắn gần như bay sạch mọi bình tĩnh.
Hắn siết chặt cổ áo gã thống lĩnh thị vệ cung Hoa Nghi, gân xanh trên trán cơ hồ đều nổi lên "Ngươi nói sao? "
"Bệ hạ, thần tội đáng muôn chết, tên thích khách đó thân thủ quá nhanh, hắn uy hiếp Công chúa làm con tin, thần... thần không dám làm ngộ thương Công chúa, mới thả hắn đi. Bệ hạ, thần đáng chết, thần..."
Bùi Trữ Lan nhận được tin Lưu Sương bị thích khách bắt đi chỉ sớm hơn Lưu Khởi một canh giờ.
Nhìn sắc trời bên ngoài Thanh Ngưng điện, nàng ấy cảm thấy giống như giông bão đang sắp kéo tới, nhưng phải cố đè nén nỗi bất an đang trào dâng trong lòng.
Khi nghe cung nhân báo lại Lưu Khởi đã hồi cung, Bùi Trữ Lan gấp gáp chạy đến đây, không ngờ vừa vào điện đã thấy một cảnh tượng máu tanh ghê người.
Lá gan của Bùi Trữ Lan dù có lớn hơn nữa cũng phải lùi lại một bước, còn tiểu cung nữ phía sau nàng ấy thì sớm đã bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, kinh hãi hét lên.
Trong điện, đầu của thống lĩnh thị vệ rơi trên mặt đất, đồng tử vẫn còn đang chuyển động, hai mắt mở to như không thể tin được, nhìn qua cực kỳ đáng sợ.
Trường kiếm trên tay Lưu Khởi vẫn còn đang nhỏ máu, sắc mặt hắn lại lạnh lẽo không cảm xúc, cũng không nhìn tới Bùi Trữ Lan đang đứng ngây người ở đó mà cất cao giọng với thị vệ bên ngoài "Phong tỏa toàn thành, nhất định phải tìm được Công chúa "
Bùi Trữ Lan từ năm mười sáu tuổi đã gả cho Lưu Khởi, đến nay bọn họ đã quen biết nhau hơn mười năm, tuy không thể nói là bạn tâm giao nhưng cũng không phải kẻ thù, ngược lại, giữa họ đôi khi còn có sự đồng cảm, hiểu đối phương đang nghĩ gì.