⬅ Trước Tiếp ➡

Đây cũng là lý do vì sao trong cuộc chiến tranh đoạt hoàng vị, Bùi Trữ Lan không chọn đứng ngoài cuộc mà trợ giúp Lưu Khởi đăng cơ.
Lưu Khởi là một vị minh quân có tài mưu lược, điều này có thể thấy rõ từ lúc hắn đăng cơ đến nay Tây Hạ đã phát triển phồn thịnh thế nào.
Là một Đế vương, hắn không bị ràng buộc bởi thân tộc, càng không có một thế lực triều thần nào đủ sức để ảnh hưởng tới quyết định của hắn. Thậm chí hắn còn không cần giống như các vị quân vương đời trước, vì để cân bằng thế lực trên triều mà sủng ái phi tần ở Hậu cung.
Một Hoàng đế như vậy, đối với Tây Hạ, đối với bách tính đúng là tốt không gì bằng, nhưng hắn lại có một nhược điểm, một nhược điểm chí mạng.
Nếu lần này không tìm thấy Lưu Sương, hoặc có gì bất trắc... Bùi Trữ Lan thật sự không dám nghĩ tới Lưu Khởi sẽ làm ra những chuyện gì.
...
Thư phòng Bùi phủ.
Bùi Nhiễm nhận được bồ câu đưa thư từ trong cung, hắn khẽ cau mày.
Đường tỷ của hắn nếu muốn gặp mặt sẽ phái người tới báo, thường sẽ không sử dụng phương thức liên lạc này, trừ phi...
Trong cung xảy ra chuyện rồi.
Hắn nhớ tới lệnh giới nghiêm toàn thành nửa canh giờ trước vừa được ban ra, trong lòng càng thêm trầm xuống, nhanh chóng mở thư ra xem.
Càng đọc sắc mặt Bùi Nhiễm càng nghiêm trọng.
Bùi Trữ Lan nói hắn phải mau đến phủ An Thành Vương, bằng mọi giá cũng phải tìm được Duệ Hoành, nói với y trước rạng sáng ngày mai nhất định phải đưa Lưu Sương trở về, nếu không sẽ gây họa cho cả gia tộc.
Duệ Hoành từ nhỏ đã luôn đi theo một khuôn mẫu do gia tộc định sẵn.
Tập võ, luyện chữ, tòng quân, lên chiến trường.
Y có thích hay không đều không quan trọng, bởi vì đây là trách nhiệm mà từ khi sinh ra y đã phải gánh lấy.
Duệ thị là dòng dõi võ tướng, lấy công huân trên chiến trường làm vinh quang, nên dù cho văn chữ y hơn người, thi họa phong phú, y vẫn phải vào quân doanh tòng quân. Định sẵn cả đời chỉ có thể kiến công lập nghiệp trên chiến trường, không thể vào triều làm quan.
Nhưng mặc kệ là làm võ tướng hay làm văn thần, Duệ Hoành đều sẽ không khiến người khác phải thất vọng.
Bởi vì y thiên tư thông minh, tài năng hơn người, nên dù là cầm bút hay cầm thương đều có thể tạo nên công trạng hiển hách cho người Duệ thị.
Con đường mà người khác phải đi hơn mười năm, Duệ Hoành lại chỉ cần ba năm, là thiếu niên võ tướng kỳ tài, khiến quân Tây An nghe tên đều phải khiếp sợ.
Cũng là con rể cưng trong mắt các nhà hào môn ở kinh đô, tiểu thư các nhà nếu không đặt tâm tư ở chỗ Hoàng đế thì cũng sẽ đặt ở chỗ y.
Luận gia thế, luận tướng mạo, tài hoa, y đều không kém Lưu Khởi, chỉ thua ở thân phận không cao quý bằng đối phương.
Nên ai cũng than thở không thôi, nói rằng không biết đời trước Duệ thị đã tích bao nhiêu công đức mà con cháu trong tộc đời này ai ai cũng khiến cho người khác phải suýt xoa.
Có thể nói, Duệ Hoành không những là niềm tự hào của gia tộc mà còn là sự kỳ vọng của rất nhiều người.
Thế mà hôm nay, y lại vì bảo vệ một người mà vứt bỏ tất cả, tiền đồ, vinh quang, trách nhiệm, thậm chí là tính mạng của y.
Ai cũng nói Duệ Hoành là người biết tiến lui thỏa đáng, cầm lên được sẽ bỏ xuống được, nhưng họ nào biết, cố chấp của y so với bất kỳ ai còn mãnh liệt hơn. Nếu là gặp được chuyện y không buông tay được, thì dù liều bằng cả tính mạng y cũng sẽ giữ lấy.


⬅ Trước Tiếp ➡