Chương 8
Lưu Khởi ngồi trên xe ngựa, trên người mặc thường phục màu xanh, nhắm mắt dưỡng thần.
Chỉ là loại gấm Thục châu đơn giản nhưng khi khoác trên người hắn lại toát ra một loại quý khí khó tả, giống như chỉ thuộc về hắn, vô cùng thu hút ánh mắt của người khác, chỉ là không có ai dám nhìn thẳng.
Tạm không nói tới ngũ quan như được trời cao điêu khắc kia mà chỉ nói đến phần khí độ này, cũng khó mà có thể tìm thấy trong các thế gia công tử ở kinh đô.
Chẳng trách từ hoàng thất đến nhân gian đều có lời đồn rằng, Hoàng đế Tây Hạ hiện tại chính là nam nhân chỉ có thể gặp chứ không thể cầụ
Không những tuấn dật phi thường mà còn có tài trị nước an dân, kính trọng đích thê, không ham luyến nữ sắc.
Nam nhân ưu tú lại còn trọng tình trọng nghĩa như vậy, là nữ tử ai lại không muốn chiếm được trái tim của hắn đây? Thế nên tiểu thư các nhà hiện tại cứ thay phiên nhau tiến cung, dù biết trong cung cấm nguy hiểm, dù biết rằng tình cảm của Đế Hậu sâu đậm, nhưng bọn họ vẫn muốn thử một lần.
Lưu Khởi đối với mấy chuyện này tất nhiên chẳng buồn để tâm, nhưng Bùi Trữ Lan mỗi lần nghĩ tới là đau đầu không thôi.
Chính là đám phi tần trong cung mỗi lần hướng ánh mắt về phía nàng ấy, nếu không phải là ngưỡng mộ sâu sắc thì cũng là trong tươi cười có giấu kim độc, cứ như nàng ấy trộm mất báu vật nhà họ vậy.
Bùi Trữ Lan có khổ cũng không biết nói với ai, còn lo người trong lòng sẽ hiểu lầm, mấy lần bất bình chạy tới tìm Lưu Khởi nói lý lại bị bộ dáng "không liên quan tới ta, ngươi tự mình bảo trọng đi" của hắn làm cho suýt thì nghẹn chết.
Lần này Lưu Khởi bí mật xuất cung, Bùi Trữ Lan lại phải ở trong cung bày ra dáng vẻ "Bệ hạ bệnh rồi, chỉ cần một mình ta hầu hạ, các ngươi đừng có mà lộn xộn".
Đám lão thần ngoài mặt bất mãn chồng chất bất mãn, nhưng đúng là bọn họ không dám lộn xộn thật, mấy cái chuyện can gián gì gì đó, qua chuyện của Trưởng công chúa còn ai mà dám làm nữa chứ?
Bộ chê mình sống quá lâu chắc?
Thế là bọn họ tự tìm cho mình một lý do để thoái thác.
Đó là có lẽ Hoàng hậu gả cho Bệ hạ đã nhiều năm mà vẫn chưa có con cái, chắc là Bệ hạ đang muốn dốc sức bù đắp cho Hoàng hậu đây mà, bọn họ vẫn là đừng nên làm phiền thú vui của vợ chồng Đế Hậu thì hơn.
Cũng may Bùi Trữ Lan không biết suy nghĩ của đám lão già này, nếu không nhất định sẽ chỉ trời mắng đất một phen, sau đó tự nhủ nếu có cơ hội nhất định sẽ lôi ra xử hết một lượt.
...
Lúc này, bên phía Lưu Khởi lại an tĩnh hơn nhiều, hắn một đường tiến vào Hành cung, theo sau chỉ có Cao Thường, còn những ám vệ khác đều đang bí mật bảo vệ trong tối.
"Bệ hạ, Thái phi đang ở bên trong, để nô tài..."
"Không cần." Lưu Khởi ngắt lời cung nhân vừa có ý sai người lôi Vệ thị ra ngoài.
Cao Thường hiểu ý, lão tiến lên hai bước đẩy cửa ra rồi nhanh chóng lui xuống, theo sau Hoàng đế bước vào bên trong.
Khi cửa phòng đóng lại, cung nhân vừa rồi cũng cung kính lui ra phía sau thật xa.
Chuyện của các chủ tử, nô tài bọn họ nếu nghe được cái gì không nên nghe thì dù có mười cái mạng cũng không đủ chết.
Bên trong phòng vang lên một giọng nói mơ hồ của phụ nhân.
"Ha... Lưu Khởi... ngươi cuối cùng cũng tới gặp ta..."