⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng vòng tay qua ôm lấy cổ nam tử, cọ đầu vào trong lồng ngực ấm áp của y, lẩm bẩm cười "Là chàng, thật tốt quá."
Trong bóng đêm, nàng nào thấy được tia khổ sở và u ám trong mắt y.
Sương nhi, ta vừa là huynh trưởng vừa là phu quân của muội, có được không?
Vài cánh hoa đào theo làn gió bay tới, lặng yên đậu lại trên bệ cửa sổ.
Trời còn chưa sáng, Lưu Khởi đã thay thường phục sang long bào, rời khỏi cung Hoa Nghi.
Trước khi đi, hắn nhẹ hôn lên trán Lưu Sương, ngắm nhìn nàng ngủ một lúc rồi mới quay người rời khỏi tẩm điện.
Cao Thường đã đứng chờ bên ngoài từ lâu, nhưng lão chỉ cúi thấp đầu, không dám nhìn vào bên trong tẩm điện.
Hai người vừa rời khỏi cung Hoa Nghi không lâu thì có một tiểu thái giám hớt ha hớt hãi chạy tới, quỳ xuống bẩm báo "Bệ hạ, Vệ thái phi ở Hành cung náo loạn đòi phải gặp người... Thái phi nói nếu Bệ hạ không đến, Thái phi sẽ... sẽ..."
Cao Thường quát một tiếng "Ấp úng cái gì? Còn không mau nói rõ "
Lời lẽ đại nghịch bất đạo như vậy, tiểu thái giám sợ nói ra sẽ bị rơi đầu, nhưng Cao công công bên cạnh Bệ hạ đã cho phép, tiểu thái giám cũng đành dập đầu bẩm lại "Nói Thái phi sẽ treo cổ chết ở Hành cung... còn nói là do Bệ hạ đã bức tử Thái phi của Tiên đế, xin Túc vương cùng các tông thất khác xét xử, đòi lại công bằng cho Thái phi."
Tiểu thái giám bẩm báo xong không khỏi run cầm cập, ai ngờ lại nghe thấy một tiếng cười xùy của Bệ hạ.
Cao Thường đá nhẹ lên chân tiểu thái giám, ý bảo hắn lui đi.
Tiểu thái giám như được đại xá, dập đầu với Hoàng đế thêm ba lần mới cáo lui, nhưng trước khi đi hắn thoáng nghe thấy giọng nói trầm ngâm của Bệ hạ "Trẫm không tới tìm bà ta, không ngờ bà ta lại tới tìm trẫm. Cũng tốt, lâu rồi trẫm không đến thăm Quý phi nương nương."
Hành cung nằm ở phía Bắc ngoài thành, cách Am Thế Tự không xa, nếu là ngồi xe ngựa thì chỉ cần đi mất một ngày đường là tới.
Tiền triều Triệu thị vốn có tục bồi táng phi tần theo Hoàng đế, những ai không có con cái sẽ phải chôn cùng.
Nhưng sau khi giang sơn rơi vào tay người Lưu thị thì lại cảm thấy tục chôn người sống này quá mức tàn nhẫn, liền cho xây dựng một Hành cung ở ngoài thành, để các phi tần có nơi ở lại, tất nhiên cũng chỉ có một số ít trong đó, tính từ phân vị Tần trở lên.
Còn dưới phân vị Tần, thông thường sẽ phải xuất gia.
Nên từ xưa tới nay, nữ tử một khi đã nhập cung, nếu không muốn có kết cục nửa đời sau phải ăn rau xanh củ cải qua ngày, thì đều phải liều mạng để trèo lên cao.
Đây cũng chính là cái giá phải trả khi đánh cược tính mạng mình vào tay người khác. Hoặc là vinh hoa phú quý vô tận, hoặc là bị người khác giẫm đạp dưới chân.
Nên phàm là nữ tử có đầu óc tốt một chút đều sẽ không chọn nhập cung, đánh cược nửa đời còn lại của mình.
Nhưng phần lớn bọn họ đều sẽ không tránh được số phận bị đưa vào cung làm quân cờ, thay gia tộc đấu tranh, thăng tiến, sống chết đều vì vinh quang của gia tộc.
Mà trường hợp của Duệ hoàng hậu năm đó, cũng là như vậy.
Duệ thị vì để cân bằng thế lực trên triều mà đưa đích nữ duy nhất trong nhà vào cung, hai năm sau đó thì trở thành Hoàng hậu, con trai vừa chào đời đã được sắc phong làm Thái tử.
Chỉ tiếc, chính thê không bằng sủng thiếp, Hoàng hậu không bằng Quý phi, sau cùng vẫn thua ở chân tâm của Hoàng đế.


⬅ Trước Tiếp ➡