⬅ Trước Tiếp ➡

Gia Hựu năm hai mươi ba, Thái tử phi gả vào Đông cung.
Năm đó, tiểu Công chúa lên sáu, ngoài việc phải theo Cô cô trong cung học lễ nghi quy củ ra, thì phần lớn thời gian còn lại đều sẽ như một cái đuôi nhỏ, bám theo sau Thái tử điện hạ.
"Thái tử ca ca... Thái tử ca ca..."
Cao Thường nhìn thấy cả sự bất lực và yêu thương trong mắt của Điện hạ nhà mình, nhưng hôm nay là lễ đón dâu, không thể chậm trễ.
Có điều mặc kệ Cao Thường dụ dỗ năn nỉ thế nào, tiểu Công chúa vẫn bướng bỉnh phồng má, sống chết ôm chân của Điện hạ không buông.
"Thái tử ca ca, muội cũng muốn đi đón dâụ"
Cao Thường chỉ hận không thể quỳ lạy tiểu Công chúa ngay tại đó "Chao ôi tiểu tổ tông của nô tài, người là tiểu cô nương chưa xuất giá không thể đến đại lễ đón dâu được, ây ây người đừng làm hỉ phục của Điện hạ bị nhàu, như vậy sẽ không được may mắn."
Lão cảm thấy tiểu Công chúa nhất định chẳng nghe vào tai được câu nào, nhưng lão vẫn phải lặp đi lặp lại cho Công chúa hiểụ
Cao Thường bên này sốt ruột không thôi mà Thái tử điện hạ bên kia lại chỉ mỉm cười, ánh mắt người trìu mến xoa đầu muội muội mình.
"Sương nhi ngoan, ca ca chỉ đi một lát, sẽ nhanh chóng quay lại, còn mang cho muội bánh táo mật có được không?"
Tiểu công chúa chung quy vẫn chỉ là một đứa trẻ, nghe Thái tử nói vậy thì không khỏi nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn "Thật ạ?"
"Ta đã bao giờ lừa muội?"
Cuối cùng Công chúa cũng vui vẻ gật đầu, chịu buông tay.
Sau đó, Thái tử thế mà giữ lời thật, chỉ đi đón dâu rồi trở về với Công chúa, lúc đi còn không quên lấy một túi bánh táo mật trong tiệc.
Lão nhớ lúc bị Bệ hạ gọi lại, Thái tử đã rất sốt ruột mà nói "Nhi thần gấp trở về xem tân nương, nàng ấy vừa xuống kiệu tinh thần đã bất ổn, vừa khóc vừa làm loạn đòi phải trở về nhà mẹ đẻ, thật là khiến nhi thần vô cùng lo lắng."
Cao Thường miệng há hốc, nhìn Điện hạ nhà mình nói dối không chớp mắt, thản nhiên bôi đen hiền danh mỹ đức của Thái tử phi.
Hoa Nghi cung vào ban đêm sẽ luôn có Cấm vệ quân và Hắc giáp quân luân phiên canh gác, bởi vì... Hoàng đế nghỉ lại ở đây.
Chuyện này người biết thì không dám nói, mà người không biết thì càng không dám hỏi.
Từng cánh hoa đào bên ngoài chậm rãi rơi xuống, bên trong tẩm điện lại không đốt đèn, chỉ có chút ánh sáng từ ánh trăng bên ngoài len lỏi vào. Nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng của một đôi nam nữ đang ân ái, triền miên trên giường.
Tiếng thở dốc của bọn họ giao hòa, từng lần đều dây dưa như muốn khảm nạm đối phương vào cơ thể mình.
Thân thể nữ tử trên giường cực kỳ mềm mại, lại tiếp xúc với bàn tay đã có vết chai vì thường xuyên cầm kiếm của nam tử, không tránh khỏi để lại những vết ửng hồng không tương xứng trên làn da tuyết trắng.
Y cúi đầu hôn lên từng tất da thịt trên người nàng, như lưu luyến, lại như hôn thế nào cũng không đủ.
Thắt lưng của nàng đã sớm bị cởi bỏ, nơi mềm mại nhất trên người cũng bị y đoạt lấy, từng bước dung nhập với cơ thể cứng rắn của y.
Trong mơ màn, nữ tử hơi thở nặng nề, mê man hỏi "Phu quân... là chàng có phải không?"
Động tác của nam tử thoáng khựng lại trong vài giây, nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục, y dịu dàng hôn lên cần cổ đã ướt đẫm mồ hôi của nàng, khẽ đáp "Phải, là ta."


⬅ Trước Tiếp ➡