⬅ Trước Tiếp ➡

Thái tử năm đó cũng chính là Bệ hạ bây giờ, cùng lắm chỉ mới mười hai tuổi, còn đang trong thời gian học tập bên ngoài, lúc nhận được thư báo hỉ từ trong cung truyền tới, nói Hoàng hậu đã sinh hạ một Công chúa, người liền không quản ngày đêm mà gấp rút trở về.
Cao Thường khó mà quên được khi ấy Điện hạ nhà mình đã vui vẻ như thế nào, chọn không ít quà mừng đầy tháng cho muội muội.
Thái tử không phải không có anh em, nhưng anh em của người ai cũng như lang như hổ, mơ ước vị trí của người.
Nên trong cung này, ngoài trừ Hoàng hậu nương nương, Điện hạ không còn người thân nào khác.
Nhưng bây giờ thì tốt rồi, tiểu Công chúa đã chào đời, sau này sẽ có thêm một người đối tốt với Điện hạ giống như Nương nương vậy.
Đáng tiếc, ngày bọn họ hồi cung cũng là ngày đại tang của Hoàng hậụ
"Mẫu hậụ.. người nói sẽ dạy ta làm bánh hoa đào."
Không có ai trả lời Thái tử.
Xung quanh chỉ có tiếng khóc thê lương của các thái giám và cung nữ đã theo hầu Hoàng hậu nương nương nhiều năm.
Không còn mẫu thân, tiểu muội lại còn nhỏ, Thái tử điện hạ lúc ấy cùng lắm chỉ mới mười hai tuổi, còn chưa có thực quyền trong tay, cả nhà Cữu cữu của người là An Thành Vương lại đang trấn thủ biên cương, cách kinh đô rất xa.
Đông cung vốn đã đầy rẫy hung hiểm, một đứa trẻ không có mẫu thân che chở, lại còn phải bảo vệ tiểu muội còn chưa thầy tháng, không nói cũng biết những ngày tháng đó gian nan thế nào.
Những kẻ đó ra tay ở chỗ Điện hạ không thành công liền muốn xuống tay với tiểu Công chúa.
Chỉ vì một mục đích, muốn đả kích tinh thần của Thái tử.
Sau khi Hoàng hậu nương nương mất, Bệ hạ ngày càng sủng ái mẹ con Vệ quý phi, vốn cũng không quan tâm đến Thái tử và Công chúa sống ở Đông cung nguy nan thế nào...
Có một đoạn thời gian, Cao Thường còn thấy Điện hạ gần như phải thức trắng cả đêm, canh giữ bên giường muội muội mình.
Nhớ lại bóng dáng thiếu niên quật cường khi đó, trong lòng lão không khỏi cảm thấy xót xa.
Khoảng thời gian tăm tối ấy kéo dài mãi tới khi cả nhà An Thành Vương hồi kinh mới kết thúc.
Nhờ có thế lực phủ An Thành Vương hậu thuẫn, ngày tháng Thái tử và tiểu Công chúa ở Đông cung mới bớt hung hiểm đôi phần.
Duệ Hoành đại công tử khi ấy cũng thường xuyên vào cung bầu bạn với Thái tử, sau này Bệ hạ còn ân chuẩn cho y làm thư đồng của Điện hạ nên có đến vài năm đều ở lại Đông cung.
Đó hẳn là khoảng thời gian mà Cao Thường thấy Điện hạ nhà mình cười nhiều nhất.
Bọn họ nhìn tiểu Công chúa từ lúc còn bi bô tập nói đến lúc biết đi.
Lần đầu tiên tiểu Công chúa gọi "Ca ca". Cao Thường thấy khóe mắt của Điện hạ đỏ lên.
Còn nhớ trong ngày đại tang của Hoàng hậu nương nương, Thái tử tuổi nhỏ nhưng không khóc lấy một lần.
Ai cũng nói là người lãnh đạm, duy chỉ có Cao Thường biết, nếu lúc ấy người để lộ ra nửa phần yếu đuối sẽ khiến những kẻ trong tối kia không còn chút kiêng kị gì mà trực tiếp ra tay ám hại.
"Ca ca." Tiểu Công chúa bi bô kêu, vươn bàn tay nhỏ xíu mập mạp chạm lên má Thái tử, một giọt nước mắt nóng hổi cũng theo đó rơi xuống mu bàn tay nhỏ của Công chúa.
Ánh mắt thiếu niên lúc đó dịu dàng ấm áp thế nào, hình ảnh cô bé tựa đầu lên vai ca ca mình ngủ say sưa ra sao, dù có trôi qua bao nhiêu năm, Cao Thường vẫn nhớ rõ.
Tiểu Công chúa khi đó rất đáng yêu, lúc ngủ miệng nhỏ hơi chép lại, hình như là... đang mơ thấy đồ ăn.
...


⬅ Trước Tiếp ➡