⬅ Trước Tiếp ➡

Khóe môi Lưu Khởi cong lên một chút, hắn vươn tay xoa gương mặt nàng, chậm rãi nói "Sương nhi là thê tử của ca ca, phải luôn nhớ như vậy có biết không?"
Lưu Sương nhẹ nhàng gật đầụ
...
Đêm tối yên tĩnh, nữ tử tẩm y lộn xộn bị nam tử ôm trong lòng mi tâm nhíu chặt, nước mắt chảy ra, sau cùng là giật mình tỉnh dậy.
Lưu Khởi là người tập võ, bình thường lại rất đề phòng người xung quanh, nhưng đối với muội muội mình hắn lại một chút cũng không đề phòng, nên đến khi mũi kéo gần đâm xuống ngực hắn mới mở choàng hai mắt.
Có điều Lưu Khởi không tránh đi mà ngược lại cầm lấy đôi tay đang run rẩy của Lưu Sương hướng thẳng mũi kéo về phía hắn.
"Ta từng dạy muội rồi mà, chỗ này, chỉ cần muội nhắm thẳng là có thể lấy mạng ta."
Nước mắt Lưu Sương trực trào, nhưng nàng không xuống tay được, nàng hận hắn như vậy nhưng vẫn không xuống tay được.
Bỗng Lưu Sương hướng ngược mũi kéo về phía cổ mình, động tác của nàng không thể nhanh bằng Lưu Khởi nhưng vẫn khiến trái tim hắn trong phút chốc co rút dữ dội.
Kéo bị đánh rơi xuống đất, Lưu Khởi bây giờ mới thật sự tức giận, hắn siết chặt cổ tay nàng "Muội thà chết cũng không muốn ở bên ta sao?"
"Phải " Lưu Sương hai mắt đẫm lệ, lại quyết tuyệt nói "Huynh giết ta đi "
Lưu Khởi giận quá hóa cười, siết chặt cổ tay nàng hơn "Muội biết ta không thể mà, Sương nhi, tại sao muội không thể chấp nhận ta, trên đời này không có ai yêu muội hơn ta."
Mặt nàng thấm đẫm nước mắt "Lưu Khởi, ta là hoàng muội của huynh."
"Hoàng muội thì đã sao? Kể cả có bị trời phạt ta cũng không quan tâm, Sương nhi, ta chẳng cần nữ nhân nào khác, ngoài muội, ta chẳng cần ai cả."
Hoa đào bên ngoài vẫn bị gió thổi bay lên, nhưng chỉ đẹp đẽ trong một lúc như vậy, sau đó lại rơi xuống, mặc người đạp lên.
Nếu có thể, Lưu Sương tình nguyện bản thân không bao giờ tỉnh lại nữa, cứ như vậy mà quên đi mọi thứ.
Quên đi Lưu Khởi là ca ca của nàng, quên đi những việc mà hắn đã làm.
Nếu có thể quay lại quãng thời gian trước kia... thì tốt rồi.
Khi đó, Phụ hoàng và Tổ mẫu của nàng vẫn còn sống, Lục Yên cũng chưa bị đánh chết, mọi người đều rất yêu thương nàng, ca ca... càng không đối với nàng như vậy.
Gia Hựu, năm hai mươi lăm.
"Công chúa, Công chúa, người đừng chạy loạn nữa, Công chúa, đi đứng phải có lễ, có lễ Công chúa Đừng chạy nhanh "
Tiểu cô nương chạy một mạch qua Ngự hoa viên, đụng trúng đoàn cung nữ đang bê mấy bồn hoa cúc, vốn bọn họ chỉ lung lay chứ chưa ngã, nhưng đến phiên mấy lão ma ma phía sau đuổi tới lại đụng lần nữa.
Lần này thì không muốn ngã cũng không được, mấy bồn hoa cúc quý hiếm cứ thế mà rơi vỡ hết.
Mấy lão ma ma không có thời gian quan tâm mấy bồn hoa cúc đó, vội bò dậy, tiếp tục đuổi theo tiểu cô nương phía trước.
"Phụ hoàng Phụ hoàng Cứu Sương nhi với "
Thị vệ canh giữ Thanh Ngưng điện từ xa đã thấy một bóng dáng nhỏ lao tới với tốc độ rất nhanh, vừa nhìn đã biết là ai, liền không ngăn lại, đồng loạt cúi đầụ
Gia Hựu Đế đang phê duyệt tấu chương, nghe thấy tiếng gọi oan ức này cũng phải dừng lại.
Trên đường chạy tới đây, Lưu Sương đã nhéo đùi mình hai cái, nên lúc gặp được Hoàng đế, hai mắt cô bé đỏ hoe, lấm lem nước mắt, bộ dáng trông cực kỳ đáng thương.


⬅ Trước Tiếp ➡