Chương 21
Vừa tới đã nhào thẳng vào lòng Hoàng đế, Lễ Viễn Thừa bên cạnh không khỏi lắc đầu, trong cung này khắp nơi đều phải có quy củ, Công chúa hay Hoàng tử ai cũng phải học, chỉ tới phiên Trưởng công chúa lại thành một vấn đề.
Lưu Hựu bỏ tấu chương sang một bên, vỗ nhẹ lên lưng cô bé an ủi, ra vẻ tức giận nói với Lễ công công "Đi Đi xem là kẻ nào lại to gan dám ức hiếp nữ nhi bảo bối của trẫm."
Lễ Viễn Thừa cung kính "vâng" một tiếng, lắc đầu cười lui ra ngoài.
Ca ca đã dạy, ăn vạ thì phải ăn vạ tới cùng, thế là Lưu Sương liền khóc to hơn, chính là bộ dáng oan ức mười phần, mặt mũi cũng nhăn nhúm "Phụ hoàng... hu hu mấy lão ma ma kia không cho ta ăn bánh táo mật, còn bắt ta chép nữ giới muốn gãy tay, bọn họ rõ ràng muốn ngược đãi ta mà hu hụ.."
Gia Hựu Đế bất đắc dĩ cười khổ, ông cũng không biết nên nói gì, đối với nữ nhi này, ông vẫn luôn không có cách.
Lúc con bé chào đời ông không nhìn thấy, sau đó Hoàng hậu mất ông lại quên mất sự tồn tại của con bé.
Tận tới lúc Lưu Sương biết đi biết chạy, chạy tới tìm ông, đeo theo ông, ông mới biết thì ra Hoàng hậu trước khi mất đã sinh cho ông một tiểu Công chúa đáng yêu lại nghịch ngợm biết bao.
Lưu Hựu còn nhớ lần đầu tiên Lưu Sương chạy tới tìm ông là lúc được năm tuổi, thân hình nhỏ xíu còn đang ngồi ở thềm ngoài Thanh Ngưng điện, tay ôm một con rối vải.
Lúc ấy mi tâm ông hơi nhíu lại, vẫn chưa nhận ra cô bé là ai.
Lưu Sương đang chơi đếm sỏi, nghe thấy tiếng bước chân từ sau lưng truyền đến, liền quay người lại, hai mắt cô bé nhất thời sáng lên, chân nhỏ chạy nhanh tới chỗ người vừa đến.
Đôi mắt tiểu cô nương to tròn lại sáng ngời, hai bên là búi tóc điểm trâm hoa đào nho nhỏ, khiến bộ dáng càng thêm phần đáng yêụ
Lưu Sương ngước mắt nhìn Hoàng đế thật lâu, cuối cùng phồng má hỏi "Người là Hoàng đế có phải không?"
Lễ Viễn Thừa thấy cô bé không biết tôn ti, theo bản năng muốn quở trách nhưng Lưu Hựu đã ngăn lại.
"Ừm, trẫm là Hoàng đế, còn ngươi là ai?"
"Ta là Trưởng công chúa." Giọng nói trẻ con pha lẫn chút kiêu ngạo.
"Ồ, hóa ra là tiểu Công chúa của trẫm."
Lưu Sương nghĩ nghĩ một chút, lại nghiêm túc hỏi "Người là Phụ hoàng của ta thật sao?"
Lưu Hựu bật cười "Trẫm còn có thể giả ư?"
"Thế tại sao lâu như vậy người vẫn không tới thăm ta?"
Lễ Viễn Thừa nghe giọng điệu Công chúa không khác nào đang chất vấn Bệ hạ, nhưng lão nhìn qua thấy Gia Hựu Đế không giống có vẻ là tức giận nên đành mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân.
Xem như không nghe thấy lời lẽ bất kính của Công chúa.
Lưu Hựu thoáng im lặng rất lâu mới chậm rãi ngồi xuống trước mặt Lưu Sương, xoa đầu cô bé "Là trẫm không tốt, có lỗi với con."
"Không sao, Thái tử ca ca nói người biết sai chịu sửa đều nên cho họ một cơ hội, ta tha thứ cho người." Tiểu cô nương ra vẻ rộng lượng, tay nhỏ vỗ vỗ lên long bào của Hoàng đế.
Thiên ơi, giọng điệu này... sao mà giống miễn cưỡng ban ơn thế?
Lễ Viễn Thừa trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Gia Hựu Đế lại cười, ra vẻ ông rất trân trọng cơ hội này.
Sau đó Lưu Sương chơi trốn tìm cả buổi với thái giám và cung nữ trong Thanh Ngưng điện, chơi mệt thì ăn hết hai đĩa điểm tâm của Ngự Thiện phòng mang tới, sau đó lại vui vẻ lăn tròn ra ngủ.
Gia Hựu Đế cẩn thận đắp chăn lại cho cô bé, căn dặn người bên dưới đừng đánh thức Công chúa.
Sau đó mới rón rén dời bước khỏi tẩm điện.