⬅ Trước Tiếp ➡

Trong tay Duệ Hoành có hơn hai mươi vạn quân, Bùi Trữ Lan không biết y có thật sự vì Lưu Sương mà trở mặt với Lưu Khởi hay không, nhưng nàng ấy chắc chắn một chuyện, đó là Lưu Khởi sẽ thu hồi lại tất cả binh quyền của người Duệ gia.
Mấy năm này Bùi gia với Duệ gia ở trong kinh lẫn ngoài kinh làm không ít việc, chỉ sợ Lưu Khởi đã sớm muốn trừ bỏ rồi, hắn không phải là kẻ sẽ dung túng cho ngoại thích làm càn.
Còn về phần Bùi Trữ Lan, mấy năm nay cũng xem như đã giúp Bùi gia hết sức, mà bọn họ lại không biết thu tay, Bùi Nhiễm ở bên ngoài đánh sống đánh chết, họ ở trong kinh lại ăn chơi hưởng lạc.
Duệ gia thì còn quá đáng hơn, dựa vào chuyện là mẫu tộc của Hoàng đế, ngang ngược hoành hành ở Ký Châu, thu mua đồn điền, cưỡng ép dân nữ, tháng trước con trai út của Nhị phòng bọn họ còn đánh chết một thôn phụ đang mang thai, chuyện này làm ầm ĩ đến Huyện nha lại bị Duệ gia đè ép xuống.
Bùi Trữ Lan ở trong cung lại biết rõ những chuyện này như vậy, chính vì đống tấu sớ mật báo từ các Huyện khắp nơi trình lên.
Thái độ của Lưu Khởi lúc ấy không tính là tức giận, nhưng chính vì hắn bình thản ung dung như vậy mới càng khiến Bùi Trữ Lan lo lắng.
"Những việc này, Duệ Hoành có biết không?"
"Có thể là không."
Hai chữ "có thể" này hiển nhiên là chưa khẳng định Duệ Hoành không biết.
"Nương nương, bệ hạ đã đến bên ngoài rồi ạ." Cung nữ cận thân của Bùi Trữ Lan tiến lên bẩm báo, vừa hay kéo suy nghĩ của nàng ấy trở lại, đành nói với Lưu Sương "Thôi vậy, lần sau ta lại tới thăm muội."
Bùi Trữ Lan đi rồi, Lưu Sương bỗng lẩm bẩm đọc lại cái tên ban nãy nàng ấy vừa nhắc.
Ở bên ngoài điện, Bùi Trữ Lan khụy gối, lưu loát hành một lễ với Lưu Khởi, xong không đợi hắn nói gì đã dẫn cung nữ hiên ngang rời đi.
"Tính khí nàng ta như vậy, người không biết còn tưởng năm xưa Bùi tướng quân mua danh hiền nữ về cho nàng ta treo ở nhà."
Cao Thường ở bên cạnh không thể tiếp lời, tính khí Hoàng hậu nương nương đúng thật là không có chút gì liên tới chữ "Hiền" kia hết.
"Quên đi, nể tình Bùi Nhiễm, trẫm không chấp nhặt với nàng ta."
Tuy Lưu Khởi nói như vậy, nhưng Cao Thường biết, Bệ hạ nhà mình đối với Hoàng hậu mặc dù không có tình cảm nam nữ nhưng lại có tình bằng hữu nhiều năm, sẽ không tính toán với Hoàng hậụ
Hai người vừa vào đến trong tẩm điện đã nhìn thấy Hỷ Nhi đang tay bưng một chén thuốc, nhẹ giọng khuyên "Công chúa, người uống thuốc trước đã, uống thuốc xong nô tỳ sẽ dẫn người ra ngoài chơi."
Lưu Sương nửa tin nửa ngờ vực, sau cùng giống như nhớ ra cái gì đó mà liên tục lắc đầụ
"Công chúa, người không phải muốn ăn bánh táo mật sao? Uống thuốc xong nô tỳ sẽ làm cho người."
Hai mắt Lưu Sương sáng hơn đôi chút, nhưng vẫn rất mờ mịt, hỏi lại "Thật ư?"
"Đương nhiên rồi, nô tỳ sẽ đi làm ngay." Hỷ Nhi thấy cách này có tác dụng liền ra sức cam đoan.
Lưu Sương lúc này mới chịu uống thứ thuốc đắng nghét đó.
Lưu Khởi đứng ở cửa đã nghe hết đoạn đối thoại vừa rồi. Đến khi Cao Thường và Hỷ Nhi đều lui ra ngoài, hắn mới chậm rãi đến gần nàng, ngồi xuống bên giường, vén lại mấy sợi tóc rối của Lưu Sương.
"Muội vẫn giống như lúc nhỏ, thích ăn bánh táo mật."
Lưu Sương ngây ngô nhìn hắn.
"Nếu muội vĩnh viễn giống như lúc nhỏ, thì tốt rồi."
Lưu Sương vẫn nhìn hắn như vậy, như không hiểu, sau cùng, nàng khẽ gọi "Phu quân."


⬅ Trước Tiếp ➡