⬅ Trước Tiếp ➡

Tuy biết chủ tử ở cung Hoa Nghi hiện tại là Trưởng công chúa, nhưng Hỷ Nhi lại chưa gặp vị Công chúa đó bao giờ, nàng chỉ biết người tuy là thân muội của Bệ hạ nhưng lại không được Bệ hạ yêu thích.
Cung nữ Thúy Vi đang đi bên cạnh Hỷ Nhi không nhịn được nói nhỏ với mấy cung nữ khác "Này, các ngươi có nghe nói chuyện mấy cung nữ được điều tới cung Hoa Nghi đều không thấy trở về nữa không?"
"Có nghe, là thật sao?"
"Thật đó, ngươi nhớ Ngân Bích ở Ỷ Thúy Các không? Nàng ta được điều tới cung Hoa Nghi tháng trước, hiện tại cũng không thấy trở về nữa."
Có cung nữ kinh hô suy đoán "Không phải là đã chết rồi chứ?"
Lời này vừa nói ra, ngay cả Hỷ Nhi cũng thấy hơi sợ, mấy tiểu cung nữ còn muốn nói tiếp lại thấy Công công quản sự của cung Hoa Nghi tới, các nàng lập tức im lặng, cung kính đi theo vị Công công ấy.
"Đừng nói ta không nhắc nhở các ngươi, vừa rồi có mấy cung nữ bị cắt lưỡi, chính vì không quản được cái miệng của mình, điều các ngươi tới chính là để thay thế vị trí của các nàng ta." Lão công công nhìn quét qua thần sắc sợ hãi của các nàng một lượt mới hài lòng nói tiếp "Nên nếu các ngươi muốn giữ mạng, đợi tới lúc xuất cung, thì nên chuyên tâm hầu hạ Công chúa, đừng có nghe cái gì không nên nghe, thấy cái gì không nên thấy, phải biết an phận một chút."
Đến sau này, khi Hỷ Nhi đủ hai mươi lăm tuổi xuất cung lập gia đình, nàng thi thoảng vẫn hồi tưởng lại những ngày còn ở trong cung.
Cũng thường nhớ đến Trưởng công chúa, nàng nhớ lúc Công chúa phát bệnh sẽ kháng cự tất cả những người đến gần, còn không chịu uống thuốc do Thái y kê.
Chỉ tới khi Bệ hạ đến, người mới không còn náo loạn nữa.
Sau khi thuốc có tác dụng, Công chúa liền ngủ yên trong lòng Bệ hạ.
Còn ánh mắt của Bệ hạ từ đầu đến cuối đều là yêu thương cùng chiều chuộng.
Hỷ Nhi âm thầm lui ra ngoài, từ sau khi Thúy Vi chết, cung nữ thân cận bên người Công chúa chỉ còn lại một mình nàng.
Khi đó, nàng cũng đã là cung nữ nhất đẳng, có thể dẫn dắt mấy tiểu cung nữ mới vào cung.
Hỷ Nhi vẫn thường nhắc nhở các nàng ấy là không nên có tâm tư gì không an phận với Bệ hạ, bởi vì kết cục của Thúy Vi, có thể sẽ là kết cục của các nàng ấy sau này.
"Năm nay... đã là năm bao nhiêu rồi?"
"Công chúa, năm nay là năm thứ ba Vĩnh Khang rồi."
Có đôi lúc, thần trí của Công chúa có vài phần tỉnh táo sẽ hỏi nàng năm nay là năm nào. Mà sau khi nghe được câu trả lời, Công chúa sẽ khẽ gật đầu, thần sắc người có bi thương cũng có mỉa mai, chậm rãi đến gần thư án.
Hỷ Nhi không dám đọc nội dung trên những trang giấy tuyên thành đó.
Nhưng nàng biết, sau khi Bệ hạ nhìn thấy nhất định sẽ nổi trận lôi đình, mỗi lần đều sai người đem đốt hết.
"Công chúa, đây là Hoàng hậu, người đừng sợ."
Hỷ Nhi còn muốn khuyên, nhưng Bùi Trữ Lan đã phất tay, ý bảo không sao.
Hoàng hậu những năm gần đây vẫn thường xuyên đến thăm Công chúa, nhưng bệnh tình của người vẫn không thuyên giảm, hiện giờ đến cả Hoàng hậu nương nương, Công chúa cũng không nhận ra nữa rồi.
"Nếu sớm biết Lưu Khởi sẽ đối với muội như vậy, không bằng năm đó để muội rời đi cùng người kia, mọi chuyện cũng sẽ không thành ra thế này."
Bùi Trữ Lan khẽ nói, Lưu Sương lại nghe không hiểu, chỉ ngây ngốc cuộn mình lại.
"Duệ Hoành sắp về kinh rồi, nếu để hắn biết muội trở thành thế này, thật không biết sẽ..." Nói đến đây, nàng ấy rơi vào trầm mặc.


⬅ Trước Tiếp ➡