Chương 17
Về phần Lưu Khởi, hắn cứ ở bên giường muội muội mình, ai khuyên cũng không nghe, không dễ gì mới mệt quá mà ngủ thiếp đi trong lúc thay y bào. Đến lúc hay tin nàng đã tỉnh, Cao Thường vội tới bẩm báo, Lưu Khởi gấp đến ngay cả giày cũng không kịp mang đã chạy đến đây, nhưng lại nghe một lão Thái y kêu lên "Không tốt, không tốt rồi."
Trái tim hắn quặn đau, đi qua bức bình phong, nhìn thấy nữ tử đang ôm gối ngồi lui vào trong góc giường, thần sắc nàng còn có chút đờ đẫn.
Lưu Khởi từng cảm thấy muội muội hắn thiên chân hồn nhiên, trời sinh có đôi mắt biết cười, lấp lánh như sao trời, khiến hắn mỗi lần nhìn thấy đều như lạc vào trong biển sao đó.
Nhưng lúc này đây, đôi mắt nàng lại vô hồn, giống như mất đi toàn bộ sinh khí.
"Bệ hạ, lão thần tội đáng muôn chết, tội đáng muôn chết."
Lưu Khởi chỉ nhìn chằm chằm vẻ ngờ nghệch của nàng "Lui hết đi."
Thái y sớm đã nói với hắn, trường hợp xấu nhất chính là sau khi Lưu Sương tỉnh lại thần trí sẽ có chút vấn đề, thậm chí không còn tỉnh táo nữa.
"Sương nhi..." Hắn khẽ gọi.
Lưu Sương không trả lời, tầm mắt chỉ nhìn về một hướng, lại giống như không nhìn gì cả.
Trái tim Lưu Khởi như bị ai đó bóp chặt, ngay đến hít thở cũng thấy khó khăn.
"Sương nhi... ta là hoàng huynh của muội."
"Muội không nhận ra ta sao?"
Lưu Sương chậm chạp nhìn hắn, nhìn rất lâu, như cố nhớ xem người trước mắt là ai.
Tiêu cự trong mắt nàng từ vô hồn dần lay động, cuối cùng mạnh mẽ run rẩy. Nàng sợ hãi hét lên, ôm đầu lui về phía saụ
Giống như nhìn thấy ma quỷ.
Cao Thường ở bên ngoài nghe được tiếng hét sợ hãi của Công chúa thì càng lo lắng hơn, nhưng lão vừa muốn đi vào bên trong đã nghe giọng Bệ hạ tức giận quát "Cút ra ngoài "
Đầu hai lão Thái y càng cúi càng thấp hơn, Cao Thường cũng không dám đi vào bên trong nữa.
Mà trong phòng lúc này, Lưu khởi đã khóa chặt hai tay muội muội mình lên đỉnh đầu, dùng sức chặt đến mức như muốn bóp nát cổ tay nàng, hắn gằn từng tiếng "Muội có thể hận ta, oán ta, nhưng không thể có ý định rời xa ta."
Lưu Sương bật khóc, liều mạng giãy giụa nhưng đều vô ích, sau cùng giống như đã khóc đến tê tâm, khóc đến không còn sức nữa, bên tai chỉ còn nghe thấy giọng nói của ca ca nàng thì thầm "Sương nhi, nhớ kỹ, kể cả có xuống địa ngục thì muội cũng phải ở bên cạnh ta."
Cao Thường canh giữ bên ngoài, nhìn tuyết rơi ngày một nhiều, âm thầm thở dài.
Thái tử Lưu Khởi hai tám tuổi đăng cơ, tự là Vĩnh Khang, năm đó Trưởng công chúa Lưu Sương cũng tròn mười sáu tuổi.
Sau này, theo các nhà sử học nghiên cứu thì trong tộc hệ của Hoàng thất Lưu thị cuối đời Tây Hạ không có người tên Lưu Sương.
Dù cho rất nhiều tài liệu trong nhân gian cho thấy Gia Hựu đế từng có một Trưởng công chúa tên Lưu Sương, nhưng trong sử ký của triều đại Tây Hạ lại hoàn toàn không có ghi chép gì về vị Công chúa này.
Hỷ Nhi vào cung lúc tám tuổi, tới nay đã hơn mười năm, trước lúc tới Hoa Nghi cung, nàng chỉ là một tiểu cung nữ chăm sóc hoa cỏ ở Ngự viên, nhưng vì siêng năng mà được Cô cô ở Kính Sự phòng đề bạc lên làm cung nữ tam đẳng.
Lúc ấy nàng vốn phải tới chỗ của các chủ tử mới nhập cung, nhưng Kính Sự phòng lại có lệnh mới điều xuống, nàng liền trở thành một trong số những cung nữ được chọn tới cung Hoa Nghi.