Chương 11
Đây chính là bản tính ẩn tàng của Duệ Hoành mà không ai nhận ra, kể cả phụ mẫu thân sinh, sư huynh đệ đồng môn, chiến hữu nhiều năm.
Y không lấy thê, không nạp thiếp, ngay cả nha hoàn thông phòng cũng không có.
Ngoài mặt là do y tự nhận mình là võ tướng, tương lai nếu da ngựa bọc thây thì thê tử ở nhà biết phải làm sao. Nhưng sự thật thì chỉ có một mình y biết, y là đang đợi một người.
Nếu không phải nàng, y thà không lập gia thất.
Mà người đó, không ai khác chính là biểu muội của y, Trưởng công chúa Lưu Sương.
Dù cho là trước kia hay là bây giờ, tình cảm của y đối với nàng đều sẽ không thay đổi.
Cả đời này, Duệ Hoành tự thấy bản thân y không tìm được nữ tử nào khiến mình chấp niệm sâu như vậy nữa.
...
Trăng sáng chiếu rọi, buổi đêm tĩnh lặng
Duệ Hoành lẳng lặng ngồi trên giường nhìn nữ tử đang ngủ say, nàng có dung mạo tuyệt sắc, so với Cô mẫu y năm xưa còn xinh đẹp hơn vài phần.
Hiển nhiên, so với tiểu cô nương nghịch ngợm trong trí nhớ của y cũng đã an tĩnh hơn nhiềụ
An tĩnh đến có phần xa lạ.
Duệ Hoành không rõ những năm nay Lưu Sương đã trải qua những chuyện gì, mà đến ngay cả y nàng cũng không nhận ra, nhưng y biết... chuyện này nhất định có liên quan đến Lưu Khởi.
Người ngoài có thể sẽ không nhìn ra, thậm chí là không nghĩ tới khả năng đó.
Nhưng Duệ Hoành thì khác, y sớm đã nhìn ra Lưu Khởi có tình cảm khác lạ với nàng.
Bọn họ là huynh muội, cùng một phụ mẫu thân sinh, lại nảy sinh thứ tình cảm không nên có nhất trên thế gian này.
Cũng không biết là số phận trêu ngươi hay do chính mình lựa chọn.
Duệ Hoành vốn nghĩ sau khi nàng qua quán lễ trưởng thành, gả đến Nam Triều, sẽ cắt bỏ được đoạn nghiệt duyên này.
Chính y cũng có thể buông tay.
Nhưng y vạn lần không ngờ mọi chuyện sau đó sẽ tiến triển theo chiều hướng vượt xa tưởng tượng của y.
Thời điểm ấy, phía biên cương giáp Tây An bỗng truyền về kinh đô tin tức Bình Thành thất thủ, Phụ thân y là An Thành Vương Duệ Xương vì giữ thành mà bỏ mạng, làm trong nhất thời khiến cả triều xôn xao.
Duệ Hoành tự xin dẫn binh đến Tây An thảo phạt, giành lại Bình Thành, trả thù cho cha, tấu sớ vừa được trình lên đã được ngự bút phê chuẩn.
"Biểu ca, lần này huynh đi nhất định sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, muội ở trong cung không giúp gì được cho huynh, chỉ mong nó có linh tính... có thể bảo vệ huynh bình an, gặp dữ hóa lành."
Duệ Hoành nhớ lúc đó trong mắt nàng có ưu thương, giống như có trăm ngàn điều muốn nói, nhưng sau cùng lại chỉ đặt ngọc hộ tâm vào tay y.
Chất ngọc trong suốt, hoa văn đơn giản, cầm trên tay vẫn còn hơi ấm của nàng, nhưng vào trong tim y lại đau đớn vô cùng.
Nàng sắp phải gả tới Nam Triều, y lại không thể ở lại trong kinh.
Lần này từ biệt, sợ là cả đời cũng không thể gặp lại.
Y không thể nhìn thấy ngày nàng xuất giá, đây có thể sẽ là hối tiếc cả đời của y.
Nhưng Duệ Hoành xuất chinh không lâu thì trong cung lại truyền ra tin tức Tương vương Lưu Cảnh và Khánh vương Lưu Viễn dấy binh mưu phản, muốn bức vua thoái vị nhường ngôi.
Bá quan trong triều cũng bị ép ở lại trong cung.
Cửa cung đóng chặt, ai cũng không thể ra ngoài, người bên ngoài lại càng không thể vào bên trong.
Bùi Trữ Lan ở trong cung cũng bị phản quân bắt lại, Lưu Cảnh còn tính dùng nàng ấy uy hiếp Lưu Khởi.