⬅ Trước Tiếp ➡

của nàng ấy, nhưng nàng ấy lại thương Tống Oản nhất.
Tống Oản dựa vào ngực nàng ấy, lẩm bẩm nói "Huynh trưởng đâu rồi.." "Đại thiếu gia bận xong việc của nha môn thì nhất định sẽ tới thăm cô nương." Ngọc Trâm yêu thương xoa phần lưng của nàng.
"Ta biết rồi." Nàng rời khỏi ngực Ngọc Trâm, nhẹ nhàng nói "Ngươi về trước đi." Ngọc Trâm lại hành lễ rồi rời đi.
Lúc đầu Tống Oản muốn bỏ hộp gỗ lên bàn trang điểm, nhưng nàng vẫn mở ra nhìn một chút.
Khi mở ra, liền thấy một hộp đá quý sáng long lanh, có ngọc mắt mèo, phỉ thúy lục, hồng ngọc..
Những viên đá quý này không phải cứ tìm là dễ dàng thấy được.
Nhà bình thường cho dù có tiền cũng chưa chắc gom được đầy.
Bên trong còn có một tờ giấy mỏng, trên đó là chữ viết ngay ngắn, nét chữ mạnh mẽ.
Viết Cầm lấy, đánh mấy thứ lên mặt.
Tống Oản đóng hộp lại, đặt trên bàn trang điểm.
Từ trước tới nay nàng không thiếu thứ này, trong cung thường được dì thưởng cho, nhưng một hộp nguyên thạch này cũng coi là quý giá.
Nhưng nàng quá lười để sắp xếp những thứ này.
Vài ngày sau, huynh trưởng đều nghỉ ngơi ở nha môn, chưa từng về nhà, đương nhiên không gặp được người.
Đợi đến khi gặp lại, hắn dẫn nàng đến nhà ngoại tổ mẫụ "Đã lâu ngoại tổ mẫu không gặp muội rồi.
Muội và ngoại tổ mẫu đến Tây Sơn Tự làm lễ tạ đi, coi như là đi giải sầụ" Hắn nói.
Dáng người hắn cao lớn đứng trước mặt nàng, che đi ánh trăng muốn bao phủ nàng.
"Ta không đi." Nàng nói.
"Còn nữa, cho muội gặp mặt một người.
Nếu muội thấy hài lòng thì về nói với ta.
Nếu không thích thì không để ý tới là được." Hắn nói xong, khẽ vuốt tóc mai của nàng, rồi rời đi.
Tuổi nàng còn nhỏ, làm gì hiểu được thế nào là thích.
Hắn muốn chọn cho nàng một vị hôn phu thật tốt, để sau này nàng rời khỏi Tống phủ, rời rồi..
cũng có thể sống cuộc sống hoa tươi trên gấm.
Vẻ mặt Tống Hoài không có biểu cảm gì, chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Tống Oản đứng trong phòng, cũng không đuổi theo ra ngoài.
Nàng khó chịụ.
Huynh trưởng chưa từng suy nghĩ đến ý nguyện của nàng.
Thứ hắn cho, nàng đều không muốn.
Đến nhà ngoại tổ mẫu, ngoại tổ mẫu yêu thương kéo tay nàng, tiếng gọi xuất phát từ trái tim.
Tổ mẫu xuất thân từ thế gia thanh quý, con gái của bà là Hoàng hậu cao quý, cho dù bây giờ lớn tuổi rồi thì cử chỉ vẫn ưu nhã, chừng mực.
Chỉ có khi nhìn thấy cháu ngoại Tống Oản mà mình yêu thương nhất, mới có thể thất thố như thế.
Tổ mẫu nói liên miên không ngừng, nắm tay nàng lập tức lên xe, trên xe chỉ còn hai bà cháụ Tổ mẫu đến Tây Sơn Tự để dâng hương làm lễ tạ thần.
Năm ngoài, con dâu thứ hai của cửu mẫu đã sinh một bé trai, bởi vì lần đầu mang thai cho nên cực kỳ nguy hiểm.
Đứa nhỏ cũng không khỏe mạnh, hai tháng trước bệnh nặng một trận, bây giờ mới tốt hơn.
Cửu mẫu mợ.
Đã đến trong miếu, tổ mẫu kéo tay nàng, đi vào trong phật đường trang nghiêm, mùi đàn hương xông đầy khoang mũi.
Nàng và tổ mẫu quỳ trên hai tấm đệm chân riêng biệt.
Nàng nghiêng đầu nhìn tổ mẫu một chút, tổ mẫu đang nhắm mặt thành tâm cầu nguyện.
Nàng lại quay đầu nhìn tượng Phật cao lớn.
Tượng Phật đang cúi đầu, từ bi nhìn nàng.
Thế là Tống Oản cũng nhắm mắt lại, nhưng không cầu Phật Tổ độ nàng.
Bái xong, tổ mẫu kéo nàng, vuốt


⬅ Trước Tiếp ➡