⬅ Trước Tiếp ➡

tay nàng nói "Bây giờ ta chỉ mong cháu và huynh trưởng của cháu có thể sống bình an, thuận lợi.." Ra khỏi đại điện thì nói chuyện với mấy phu nhân của thế gia khác, cũng có mấy nhà dẫn tiểu bối theo.
Một lão phu nhân trêu ghẹo nói "Mấy người trẻ tuổi tự đi chơi đi, tránh ở đây lãng phí thời gian với mấy lão bà này.." Cười đùa xong, ngoại tổ mẫu không nỡ buông tay nàng.
Bảy, tám người thiếu nam thiếu nữ liền ra khỏi phòng ăn chay, chuẩn bị tới một ngôi điện khác để rút quẻ, theo sau là nha hoàn già và gã sai vặt.
Gương mặt của thiếu nữ quả là xinh đẹp, thấy mà khó quên.
Có điều vẻ mặt vẫn còn non nớt, nhưng qua mấy năm, nhất định sẽ là tuyệt sắc của kinh thành.
Bình thường các nhà đều có quen biết, chỉ có y đi theo cha nhậm chức, năm nay mới hồi kinh, cho nên đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô nương của Tống phủ, chất nữ của Hoàng hậu, muội muội của Đại Lý Tự Khanh.
Tất cả mọi người thấy hắn ngẩn ngơ thì đều cười trộm.
Thiếu niên kia lấy lại tinh thần, dáng vẻ tự nhiên phóng khoáng, chắp tay ra hiệu với mọi người.
Tống Oản cũng mỉm cười.
Đến điện rút quẻ, Tống Oản không vào, nàng nói "Nửa tháng trước ta mới rút quẻ, theo quy định thì không thể cầu tiếp.
Mong các tỷ tỷ thông cảm." "Được lắm, nhóc láu cá này." Cô nương của Cố gia vươn tay ký đầu nàng, nói "Ta đang muốn xem ngươi cầu được quẻ gì đó.." Cuối cùng vẫn thả nàng đi, hẹn gặp ở phòng ăn chay.
Thân phận của Tống Oản là cao quý nhất trong đám người này, công chúa mà bệ hạ không phong, chỉ đếm số lần nàng vào cung nhận ban thưởng, đã làm cho người ta cực kỳ hâm mộ rồi.
Nhưng mà chuyện sau này thì ai đoán trước được chứ.
Tống Oản không về phòng ăn chay ngay.
Nàng đến hồ cầu nguyện trong miếụ Trên hồ có một hòn non bộ vươn cao, dưới đáy hồ trong đầy tiền xụ Theo sau nàng là ba nha hoàn và một bà mụ, nàng lấy chiếc hộp cất trong tay áo ra, đổ hết những viên ngọc quý không định được giá xuống hồ.
"Rào rào.." Ngọc quý sáng lấp lánh dưới đáy hồ, nhìn thật đẹp.
Nàng đưa chiếc hộp không cho Ngọc Châụ Thứ đồ đáng giá nghìn vàng, nàng nói vứt là vứt.
Đám người dưới không dám nhiều lời một câu, Tống đại nhân quản nhà như quản chùa, cực kỳ nghiêm khắc.
Nàng nhớ tới ánh mắt tha thiết của tổ mẫu nhìn mình.
Tổ mẫu thương nàng như vậy, nhưng trước giờ đều không ở bên bà ấy lâụ Hồi nàng bốn, năm tuổi, nghĩ đến trong phủ không có trưởng bối trông nom, huynh trưởng liền đưa nàng tới nhà ngoại tổ mẫu nuôi dưỡng.
Ở nửa năm liền bị đón về, do là cái miệng nát của cửu mẫu nói nàng khắc cha khắc mẹ, truyền đến tai huynh trưởng, nên hắn đó nàng về.
"Cô nương của Tống phủ, đương nhiên do Tống phủ ta chăm nom." Lúc huynh trưởng tới đón nàng đã nói như vậy, giọng điệu rất bình tĩnh.
Khi ấy cửu mẫu cũng ở đó, nghe xong mặt mũi đều trắng bệch.
Quả nhiên, chức quan của con trai cửu mẫu cho tới bây giờ đều bị chèn ép, ngược lại do người thiếp sinh con xong thì leo cao hơn một chút.
Ngoại tổ mẫu thương nàng, nếu biết nàng có suy nghĩ trái với luân lý làm người trong lòng, là một kẻ bại hoại, không biết xấu hổ thì liệu bà sẽ đau lòng cỡ nào.
Huống chi..
huynh trưởng đã sớm không để ý tới mình nữa.
Bọn họ không


⬅ Trước Tiếp ➡