Chương 5
hỏi đến chuyện của chủ tử được.
Thế là hành lễ với cô nương, sau đó khom người lui sang một bên.
Đến Tu Thận Đường, đây là viện tử của huynh trưởng.
Nửa đêm về sáng, vệ sĩ đổi người, chỉ có hai thị vệ đứng ở cửa ra vào, nhìn cô nương tới, cũng đứng tránh ra.
Xưa nay nơi ở của đại nhân không cấm cô nương ra vào.
Có điều một, hai năm này, hiếm khi thấy cô nương tới.
Với cả còn trễ thế này rồi..
Nhưng đây là chuyện của các chủ tử, thị vệ vẫn còn nhớ vị đồng liêu hai năm trước ngăn trở cô nương vào, bây giờ vẫn đang ở Tây Bắc ăn sỏi cát rồi.
Cánh cửa cũng chỉ khép hờ, tay của Tống Oản vỗ trên khung cửa, đang muốn đẩy nhẹ ra thì âm thanh kỳ quái từ bên trong lại truyền tới.
Tống Oản giật mình, nàng buông tay xuống, rời đi.
"Ai?" Nam nhân cảnh giác ngẩng đầu lên, cửa mở hé ra một khe nhưng không có bóng người, chỉ thấy được bóng cây lay động.
"Đại nhân.." Người nữ dựa vào, vịn bờ vai của hắn, thở dốc.
Hắn vẫn còn chôn trong cơ thể của nàng ta, vật kia của đại nhân đúng là hơn người, thô to đáng sợ.
Lúc hầu hạ, nàng ta luôn luôn rất hao sức, vừa đau lại vừa chướng.
Lúc này đại nhân dừng lại, nàng ta cũng được thở một hơi.
Vật to lớn rút ra khỏi cơ thể nàng ta.
"Ưm a.." Thị thiếp thở gấp một tiếng.
"Lui ra, không cần hầu hạ nữa.." Tống Hoài nhắm mắt, thuận tiện thở ra một hơi.
Dục vọng của hắn còn chưa giải quyết xong, vẫn đang cương cứng.
"Đại nhân.." Nữ nhân còn muốn nói gì đó, Tống Hoài liếc nhìn nàng ta một cái, nàng ta liền không dám nói thêm gì.
Chân nàng ta run rẩy bước xuống giường ngủ, mặc quần áo tử tế rồi rời đi.
Cửa khép lại, căn phòng lại trở nên yên tĩnh.
Y phục của hắn xộc xệch, nửa bám vào chân, chân chống dựa vào giường, trên lồng ngực cường tráng toàn là mồ hôi.
Ham muốn còn chưa tan, cũng không muốn gọi người nữa.
Nhớ tới cặp mắt trong mọng nước của Tống Oản kia, hắn nhắm mắt lại.
Sao nàng lại tới đây, bao lâu rồi nàng không tới, nửa năm hay một năm rồi?
Đứa nhỏ trước kia ngay cả đi ngủ đều ỷ lại vào hắn, đứa nhỏ do hắn chăm sóc lớn lên.
Tống Hoài cười khổ, miệng lưỡi đều dâng lên vị đắng.
Đây là điều mà thế tục không dung, trời đất, luân thường đạo lý không cho phép.
Hắn nói cho tiểu cô nương nghe, cũng nói cho chính mình nghe.
Lúc Tống Oản trở về, trong lòng lại không cảm thấy khổ sở, chỉ có chút trống rỗng.
Nàng lên giường ngủ, đến khi tỉnh lại, hai gò má đã ướt đẫm.
Nàng miễn cưỡng đứng dậy, bảo chúng nha hoàn vào hầu hạ mình rửa mặt.
Nàng nhìn sắc trời, đã là buổi trưa, cũng không có ai dám gọi nàng.
Đây hẳn là không được dạy dỗ mà bọn họ bảo đi.
Nàng nghĩ vậy.
Vừa mới dùng cơm tối, đại nha hoàn Ngọc Trâm bên huynh trưởng tới, hành lễ xong thì đứng dậy, dâng lên một hộp nhỏ bằng gỗ đàn hương được định chế rất đẹp.
"Đại thiếu gia nói đưa cho cô nương." Ngọc Trâm nói.
Người cũ trong phủ vẫn quen cách gọi đại thiếu gia mà không phải là lão gia hay đại nhân.
Hồi Tống Oản còn ở Tu Thận Đường, người mà Tống Hoài đặc biệt phân phó chăm sóc việc ăn uống, sinh hoạt thường ngày cho nàng chính là Ngọc Trâm.
Ngọc Trâm cũng hai sáu, hay bảy tuổi rồi, nhìn Tống Oản lớn lên, mặc dù cô nương này không phải con