⬅ Trước Tiếp ➡

cũng mặc cho nàng ta tiến vào như vậy.
Ngày mai phải nhắc nhở một chút.
Có điều trong mắt nữ nhân này chứa đầy vẻ quyến rũ muốn nói lại thôi, rụt rè nhìn người nam nhân cao lớn này một chút.
Đây là trượng phu của nàng ta, cũng trời của nàng ta, sao nàng ta không thể ái mộ hắn chứ.
Tống Hoài thấy được ánh mắt này, không hiểu sao liền nhớ tới ánh mắt của Tống Oản nhìn mình lúc ăn tối.
Ban đầu thấy không có gì giống, nhưng bụng dưới của hắn lại như trướng lên.
Có lẽ lâu rồi hắn không gần nữ sắc.
"Tới đây." Hắn nói.
Nữ nhân kia vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng bước tới, nhẹ nhàng tựa vào trong ngực hắn.
Rõ ràng đã là đêm khuya, Tống Oản lại không hiểu sao tỉnh giấc.
Nàng lại nằm nhắm mắt một hồi, vẫn không buồn ngủ, thế là quay người xuống giường, xỏ giày đi ra ngoài.
Bước chân nàng nhẹ như mèo, Tống Oản nhìn Ngọc Châu ở phòng kế thì cũng không gọi mà nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra.
Nàng không thích có quá nhiều người hầu hạ, cho nên bình thường chỉ có một mình Ngọc Châu gác đêm cho nàng.
Trong sân vườn yên tĩnh, thời gian Tống thị tồn tại còn dài hơn so với triều đại này, cho nên Hoàng đế khai quốc đã ban cho cái hoành phi là "Tống phủ" mà không phải cho phủ Quốc công.
Đây là vinh quang của tộc thị, cũng là gánh nặng của người thừa kế.
Trong phủ đều là những cây cao trang nghiêm chọc trời, mùa xuân cũng ít nhìn thấy được hoa cỏ nở rộ.
Ban ngày trong sân là một khoảng màu xanh đậm của lá cây, bây giờ đã là đêm khuya, nương nhờ ánh trăng, màu xanh lại càng thêm sâu sẫm.
Nàng vô thức đi tới một hồ nước nhỏ, đây là nơi hẻo lánh nhất ở Tống phủ.
Trăng tháng Ba trong hồTrong hồ Ba Nguyệt, hoa sen mới rút lá, nước rất trong, có thể nhìn thấy đáy.
Gió đêm thoảng qua, Tống Oản không rõ là do buồn ngủ, hay do hoảng hốt, nàng đột nhiên nhớ tới cậu nhóc nho nhỏ kia liều mạng giãy dụa trong ao, còn nàng thì ở một bên lẳng lặng nhìn, cho đến khi mặt nước từ chấn động kịch liệt chuyển về tĩnh lặng, nàng mới rời đi.
Nàng thực sự là một đứa trẻ xấụ Nàng lại nghĩ tới lúc huynh trưởng tới bên hồ, bốn phía yên tĩnh không người, chỉ có hai bọn họ.
Nàng nhẹ nhàng ôm lấy huynh trưởng từ phía sau, ngửi mùi gỗ thông trên người hắn.
Nam nhân cứng đờ một lát, rồi quay người lại nhìn nàng.
Biểu cảm trên mặt huynh trưởng ngay từ đầu đã rất kỳ quái, sau cũng nhanh chóng trở nên lạnh lùng.
Hắn nói với nàng "A Oản, trời đất, luân lý làm người đều không cho phép làm chuyện như thế, muội phải nhớ kỹ." Đây là chuyện mà trời đất, luân lý đều không cho phép.
Nàng bây giờ và nàng khi đó đều đứng tại chỗ, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Nàng càng lớn, huynh trưởng càng xa lánh nàng.
Nhưng nàng còn nhớ lúc huynh trưởng ôm lấy eo nàng, nàng tựa vào trong lòng huynh trưởng, vòng tay ấy ấm áp như nào, lúc nói chuyện còn nhẹ nhàng rung động.
Là nàng đại nghịch bất đạo, do nàng thích máu mủ ruột thịt của mình, huống chi, giữa bọn họ còn có khoảng cách mười sáu năm tuổi.
Mưa rơi xuống giống như những sợi tơ, gần như không cảm giác được.
Tống Oản đi về phía trước, đụng phải người gác đêm.
Người gác đêm vừa kinh ngạc, vừa thấy kỳ quái.
Nhưng chủ tử là chủ tử, nô tài là nô tài, làm nô tài thì sao có thể


⬅ Trước Tiếp ➡