⬅ Trước Tiếp ➡

của Khổng mẫu cũng vì không ở bên tiểu thư lúc nàng sốt, làm đại thiếu gia tức giận, đánh chết trước mặt một đám nô bộc.
Sau đó nàng ta được phân tới bên cạnh tiểu thư, chăm sóc cho cô nương này.
Nàng ta làm việc rất cẩn thận, những năm này đều không phạm phải sai lầm gì, nhưng những nha đầu bên dưới vẫn luôn biến mất một cách khó hiểu, những người đó là do làm ra việc bại hoại.
Cho nên trong lòng nàng ta vẫn luôn nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo.
Cho đến khi đại thiếu gia đi xa, Ngọc Châu mới dám ngẩng đầu lên.
Bây giờ tiểu thư cũng lớn rồi, mặc dù chưa đến tuổi cập kê, nhưng đại thiếu gia tới thăm cô nương ban đêm thế này tuyệt đối không phù hợp.
Có điều, nàng ta không dám nói với bất kỳ kẻ nào, bao gồm cả tiểu thư.
Ngày hôm sau, trên triều đình, liền có người tấu lên.
Thái thú quận Bộc Dương tham ô lương bổng, xem mạng người như cỏ rác, ngoài ra còn mười đầu tội nữa..
Hoàng thượng tức giận, cách chức Thái thú quận Bộc Dương, đưa đến tam ti hội thẩm, thuận tiện mắng cho Lai Quốc công một trận vì trước kia đã đề bạt Thái thú Bộc Dương.
Đối mặt với long uy của thiên tử, Ngụy Quốc công hoảng sợ, lập tức quỳ trên đất, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Không những bị phạt bổng lộc hai năm, sợ là sau này Ngụy Quốc công khó mà được trọng dụng nữa.
Sau khi tan triều, trên đầu Lai Quốc công đầy mồ hôi, chuẩn bị bàn bạc với Đại Lý Tự Khanh Tống Hoài, dù sao bây giờ bọn họ cũng sắp có quan hệ con rể cha vợ rồi.
Nhưng lại không tìm thấy người, hỏi một tiểu thái giám mới biết được sau khi tan triều, Tống đại nhân đã đi về phía nha môn rồi.
Trong lòng Lai Quốc công vừa hoảng vừa vội, quyển sổ kia đã bị ông ta phái người cản lại trước lúc vào kinh rồi, rốt cuộc là ai muốn chỉnh mình chứ?
Nhưng Lai Quốc công tuyệt đối không nghĩ tới là do một thớ vải, một tách trà xanh khai ra.
Sau khi Lai Quốc công về phủ, trong lòng hoảng sợ khó yên, Ngụy Nhược Lan đến thỉnh an liền bị quở mắng một hồi.
Mà Tống phủ thì vẫn yên bình như cũ, bình yên đến tĩnh mịch.
Hiếm khi Tống Hoài về nha môn sớm như hôm nay, cùng dùng cơm tối với tiểu cô nương.
Nhưng trên bàn ăn chỉ có âm thanh gắp đồ ăn rất nhẹ, bầu không khí an tĩnh đến đáng sợ.
Tống Oản ăn rất chậm, cũng không ăn nhiều, cho nên nàng và huynh trưởng gần như cùng nhau ăn xong.
Nàng đứng dậy khỏi ghế, hơi cúi mình, nói với huynh trưởng "Huynh trưởng, ta về đây." Giọng nói vừa nhẹ vừa mềm mại.
"Ừ." Hắn đáp.
Tống Oản đi về trước mấy bước, lúc vừa ra khỏi cửa thì quay đầu nhìn hắn một cái, trong mắt long lanh nước, con ngươi vừa trong lại vừa sáng.
Tống Hoài cũng nhìn nàng, có điều sau một giây tiểu cô nương liền ra khỏi phòng, cũng không quay lại nhìn nữa.
Tống Hoài khép mắt, hít một hơi thật sâụ Thấm thoát nhịn đến khuya, Tống Hoài nắm một tay thành quyền vuốt huyệt thái dương của mình, bỏ công văn trên tay qua một tên.
"Két két.." Cửa bị đẩy ra, sau đó một giọng nữ nũng nịu truyền tới "Đại nhân.." Đây là một thị thiếp của hắn.
Đúng là hắn chưa cưới vợ, nhưng dù sao cũng là nam nhân trưởng thành rồi, trẻ tuổi sức lực dồi dào, cũng nên có người hầu hạ bên giường.
Người thị thiếp này tính ra được hắn dùng nhiều, người bên ngoài..


⬅ Trước Tiếp ➡