⬅ Trước Tiếp ➡

à..
Ngụy Nhược Lan thì tính là cái thá gì chứ.
Bây giờ còn chưa vào cửa, lại bắt nạt tiểu thư nhà mình, nếu vào cửa rồi thì tiểu thư biết phải làm sao.
Trong lòng Ngọc Châu đều là chua xót.
Trước nay Tống Oản chưa từng để ý tới những việc như này, thứ đồ nàng muốn chỉ có một, nhưng nàng không có cách nào nói ra thứ trái với luân thường đạo lý kia.
Nàng từ từ nhắm hai mắt, thực sự cảm thấy khó chịụ Cuối cùng cũng tới lúc tan tiệc.
Tống Oản chuẩn bị đứng dậy cáo biệt.
Trong một lúc lại có mấy người rời đi, thành ra Ngụy Nhược Lan bận quá, miệng khô lưỡi mỏi, nàng ta cười kéo tay nàng nói "Muội muội tốt, mau lấy giúp ta chén trà.." Tống Oản rút tay ra, bưng một chén trà trên bàn tới, mỉm cười đưa cho nàng ta.
Ngụy Nhược Lan nhận lấy, lại bị gương mặt thanh tú xinh đẹp của nàng làm cho hoảng hồn.
Trên mặt Tống Oản treo ý cười nhẹ nhàng, giống như tiên hoa hiếm có làm cho lòng người say mê.
Chỗ đáng tiếc nhất chính là tuổi còn quá nhỏ, dáng dấp non nớt, trông như chỉ mới đến tuổi cài trâm .
tuổi cài trâm mới mười hai tuổi.
Mấy tiểu thư nhà khác chưa rời đi cũng ngẩn người.
Ngụy Nhược Lan kéo nàng nói một hồi mới lưu luyến để nàng rời đi.
Sau khi Tống Oản đi rồi, cô nương nhà Lễ Bộ thị lang thở dài "Thật đáng tiếc " Người đang ngồi đều nghe ra nàng ta nói tiếc cái gì.
Tống Oản gần mười ba, việc hôn nhân vẫn không có tin tức gì.
Bình thường chuyện hôn nhân của các tiểu quý nữ sẽ được định vào năm mười tuổi, còn nàng thế này đúng là chậm rồi.
Ngụy Nhược Lan cũng cười.
Nàng ta sẽ có một vị hôn phu quyền thế ngập trời, lại tình sâu nghĩa nặng.
Khuyết điểm duy nhất là tuổi của vị hôn phu này có chút lớn, nhưng mà cũng không sao.
Trước kia nàng ta chán ghét Tống Oản, mẫu thân của nàng xuất thân thế gia, phụ thân cũng là Tam công cửu khanh , là thân thích với Hoàng tộc, còn có một người huynh trưởng có tiền đồ rộng mở, còn luôn luôn mang dáng vẻ ngây thơ không hiểu sự đời, giống như cái gì cũng có vậy.
Tam công cửu khanh một chức quan rất lớn.
Chợt nghĩ đến cái người nam nhân sắp trở thành trượng phu của mình kia, khuôn mặt của nàng ta lập tức ửng đỏ..
Tống phủ.
Đã vào đêm, một tiểu nha hoàn băng qua đường rừng tĩnh mịch, thị vệ gác đêm để cho nàng ta tiến vào theo thường lệ.
Sau khi nghe xong, Tống Hoài phất tay bảo nàng ta lui ra.
Hắn im lặng hồi lâu, quyển sách trên tay cũng không lật sang trang mới, thì ra là bị bóp nhăn đến không còn hình dáng.
Khi hắn phê duyệt công văn của hôm nay xong xuôi thì đã là đêm khuya.
Tống Hoài được người hầu hạ xong thì về nghỉ ngơi, trong lòng lại không yên, phủ thêm áo choàng, phất tay bảo lui với thị vệ đang muốn đuổi theo, đi về phía tiểu viện của Tống Oản.
Tống Hoài lướt qua người Ngọc Châu, đi tới trước giường Tống Oản, nhìn gương mặt nhỏ trắng nõn của tiểu cô nương, lông mi thon dài, không biết mơ tới cái gì mà còn hơi rung động, dù là bóng đêm cũng không có cách nào che đi vẻ xinh đẹp.
Hắn không ở lại bao lâu đã nhanh chóng rời đi, lúc đi ra còn nhỏ giọng dặn dò "Trông nom tiểu thư cho tốt." Giọng nói của hắn rất bình thản, lạnh nhạt.
Ngọc Châu cúi đầu đáp vâng.
Ngọc Châu biết, con gái


⬅ Trước Tiếp ➡