Chương 1
Chương 1 Chiêu Nguyên năm thứ hai, mùa xuân, triều đình an ổn, thiên hạ thái bình.
Mùng hai tháng ba, chim oanh bay nhảy, bươm bướm múa lượn.
Hôm nay, tiểu thư Ngụy Nhược Lan của phủ Lai Quốc công tổ chức hội thi thơ, có mời rất nhiều cô nương cùng tuổi tụ hội trong vườn hoa.
Trong vườn, hoa vừa mới nở, hồng hồng đỏ đỏ giao hòa tạo nên cảnh xuân phấn khởi.
Những cô nương được mời tới đều mới mười lăm, mười sáu tuổi, gương mặt tỏa nét thanh xuân xinh đẹp, ai cũng đang nhỏ giọng cười nói.
Chung quanh vườn có các nha hoàn, bà đỡ theo hầu, đứng ngay ngắn trật tự, mơ hồ tỏa ra khí khái của phủ quốc công.
Tống Oản lại cảm thấy có hơi mệt, tay nàng đỡ lấy đầu, chống trên bàn nhỏ nghỉ ngơi.
Nha hoàn theo hầu Ngọc Châu thấy thế, nhỏ giọng lo lắng.
"Thật là nhàm chán, có điều hôm nay thức dậy hơi sớm, được về nghỉ ngơi thì thật tốt." Tống Oản chỉ cười, nàng không thích môi trường phức tạp như này.
Những buổi tụ hội trước kia, nếu có thể khước từ thì nàng sẽ tận lực đẩy đi, nhưng đây lại là tụ hội của tiểu thư nhà Lai quốc công thì không thể.
Bởi vì rất có khả năng huynh trưởng muốn cưới tiểu thư phủ Lai Quốc Công.
Nàng từ từ nhắm hai mắt lại, cực kỳ không muốn thừa nhận hiện thực này, nhưng lại không thể không chấp nhận.
Huynh trưởng vốn đã qua tuổi gây dựng sự nghiệp, nhưng cho tới bây giờ còn chưa cưới vợ, là vì mấy năm trước có một cuộc hôn nhân được chỉ định với cô nương nhà Thanh Hà bá.
Nhưng không may, lúc mang sáu lễ tới thỉnh, tiểu thư nhà Thanh Hà bá ốm yếu từ khi sinh ra lại vì bệnh mà qua đời.
Bởi vậy huynh trưởng nhiều năm không cưới, người người đều khen Tống đại nhân tình sâu nghĩa nặng.
Cho nên, rất có thể nàng sẽ có thêm một người chị dâụ Tống Oản thở dài một hơi, vẻ mặt có hơi ngẩn ngơ.
"Ngụy Nhược Lan thì tính là gì, cũng là một bà cô mười tám rồi, còn có một vị hôn phu đã chết.
Đại thiếu gia thấy nàng ta đáng thương nên mới cưới nàng..
Bây giờ thì hay rồi, nàng ta còn chưa bước vào cửa đã ra vẻ ta đây với tiểu thư " Ngọc Châu nhìn cô nương nhỏ bé nhà mình, gương mặt thanh tú xinh đẹp, ngồi trên ghế, dáng vẻ mệt mỏi.
Ngọc Châu liền không kìm được mà dấy lên lòng yêu thương.
Người người đều bắt nạt tiểu thư mất cha mất mẹ, chỉ có một người huynh trưởng để mà dựa vào.
Đại nhân yêu thương tiểu thư, cuộc sống không để nàng thiếu cái gì.
Nhưng không có trưởng bối chỉ dẫn nên làm việc không tránh khỏi có sai sót.
Hôm nay, mặc dù quần áo tiểu thư mặc là mẫu mới năm nay của hàng thêu Tô Châu, có điều hoa văn vẫn là kiểu dáng của năm ngoài.
Tiểu thư Ngụy Nhược Lan nhà Quốc công lại đưa một thếp vải mới cho tiểu thư, kéo tay Tống Oản mà cười nói "Ta coi muội như muội muội của mình mà yêu thương.
Phàm là ta có thì đều hận không thể tìm thứ tốt hơn mà cho muội.." Nhóm tiểu quý nữ chung quanh đều cười, trêu ghẹo nàng.
Tống Oản cũng chỉ cười, chờ đám người tản đi mới ngồi vào một nơi không người chú ý tới, yên lặng nghỉ ngơi.
Ngọc Châu hận không thể xé rách gương mặt cười nhẹ nhàng kia của nàng ta, cầm kéo cắt nát cái miệng làm cho người ta sinh ra chán ghét kia.
Đưa cho tiểu thư nhà mình vải vóc ư?
Đây là ý gì, ban thưởng