Chương 13
có thể giải được loại thuốc phong trần này.
Trời cũng tối rồi, nếu huy động nhân lực quá mức thì e là chuyện này không giấu được.
Đối với A Oản cũng là bất lợi.
Tống Hoài phút chốc lộ ra vẻ do dự.
Cái cậu thiếu niên Lâm gia kia..
Nếu mời cậu thiếu niên kia tới, việc này có thể giải quyết.
Huống chi A Oản vốn có ý đối với y, cũng coi như thúc đẩy được một chuyện tốt, không phải sao?
Tống Hoài lập tức cảm thấy cơ thể như treo ngàn cân, cổ họng như nghẹn khúc xương.
Huống chi, tiểu cô nương đang gọi hắn.
"A huynh.." mau cứu ta.." "Mau cứu Bảo nhi.." Bảo nhi là nhũ danh của nàng, nàng trưởng thành thì hắn không gọi nàng như vậy nữa.
Hắn cũng tưởng là nàng quên rồi.
Sao hắn bỏ được bảo vật trân quý, tình yêu của mình chứ, rồi chắp tay nhường A Oản cho một thiếu niên yếu đuối bất kham?
Mấy tháng nay đau thấu tim gan, dày vò không chịu nổi và bây giờ phải đối mặt với quyết định gần như mất đi trân bảo của hắn làm cho hắn thống khổ vô cùng.
Không ai biết hắn yêu nàng.
A Oản cho là hắn không yêu nàng, nhưng hắn lại dùng cách thức của riêng mình để yêu nàng, bảo vệ nàng.
Hắn hi vọng A Oản có thể có được tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên đời này, trong mắt vĩnh viễn không có bóng ma che đậy.
Giờ phút này, rốt cuộc hắn cũng ý thức được nỗi sợ hãi vĩnh viễn mất đi A Oản.
Đây là điều mà hắn không thể nào chấp nhận được.
"Van cầu huynh..
Hắn nâng mặt tiểu cô nương lên.
Khắp gương mặt A Oản của hắn đều là nước mắt, còn mang theo tiếng nức nở, đôi mắt mờ mịt nhìn hắn, làm cho người ta nảy sinh lòng yêu thương.
Cuối cùng hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi đầy đặn của nàng.
Trong lòng hắn là vị đắng, mà môi của nàng lại là vị ngọt.
A Oản cũng không từ chối nụ hôn của nam nhân.
Nàng cảm thấy nụ hôn của người đó làm sự khô nóng trong cơ thể mình giảm đi không ít.
Nam nhân càng hôn càng sâu, hơi thở quấn quýt triền miên, không khí để hô hấp càng ngày càng ít, nếu như không phải được nam nhân ôm vào trong lòng, tiểu cô nương đã sớm xụi lơ trên giường.
Tống Hoài đặt tiểu cô nương nằm lên mền gấm tối màu, hắn cũng treo lên giường, buông mành che xuống.
Tống Hoài ôm nàng lên, đặt trong lòng mình, cánh tay cường tráng dịu dàng quấn lấy nàng.
Vóc người nàng quá nhỏ, mới đến cằm hắn.
Tiểu cô nương nghẹn ngào rên rỉ trong lòng hắn, khó chịu vô cùng, lại không biết mình muốn gì.
Tống Hoài cởi đai lưng của nàng xuống, vạt áo liền lỏng lẻo ra.
Bàn tay vươn vào trong, mở ra đống vải vóc chồng chất, cầm lấy viên tròn nhỏ kia.
Quả là nhỏ, không lấp đầy nổi bàn tay hắn, nhưng mà rất mềm, nếu hơi dùng lực không biết liệu thứ nho nhỏ này có tan trong bàn tay hắn không.
Hắn cúi đầu tỉ mỉ hôn lên cái cổ trắng nõn của nàng, mùi hương tươi mát thoang thoảng.
Hắn nhẹ nhàng cắn lấy da thịt trơn bóng, tiểu cô nương khẽ rên lên bất lực.
"Ưm..
A huynh.." Nàng cũng không biết nàng kêu hắn là gì, hoặc là ngay người đang vuốt ve nàng là ai, nàng cũng không biết.
Nam nhân hôn lên đỉnh đầu nàng, giống như là đang an ủi, nhưng vẫn tiếp tục đi xuống.
Áo ngoài đã bị nam nhân lột bỏ, rơi thành đống trên phần eo của tiểu cô nương.
"Ư.." Tống Oản nhẹ nhàng thốt ra tiếng nghẹn ngào,