Chương 12
trong lao ngục của Đại Lý Tự đã nhìn thấy một thị vệ đứng ngoài chờ hắn.
Vẻ mặt hắn không có biểu cảm gì nhưng trong lòng thì lại thấp thỏm.
Sợ là bên A Oản đã xảy ra chuyện gì, mỗi người được phái đi bên cạnh nàng, hắn đều nhớ rõ.
Thị vệ tiến đến, nhỏ giọng thì thầm bên tai đại nhân.
Sắc mặt Tống Hoài vẫn bình tĩnh, nhưng tay trong ống tay áo đã nắm chặt.
Hắn ra hiệu cho thị vệ về trước chờ lệnh, sau đó bước nhanh trở về quan nha, bàn giao lại chỉ mệnh còn lại của ngày hôm nay rồi lệnh cho xe người lái xe tới đón về.
Bóng đêm càng lúc càng tối.
Hạ nhân kéo cửa lớn phát ra âm thanh kèn kẹt.
Tống Hoài nhanh chân đi vào.
Khi đến tiểu viện của Tống Oản, tiến vào nhưng lại không trông thấy người, Ngọc Châu thì vẫn đang ở đây chờ.
Hắn lạnh lùng hỏi "Cô nương của các người đâu?" "Sau khi trở về, cô nương không cho chúng tôi đi theo..
Nô tỳ không biết.." Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của Ngọc Châu cũng bắt đầu run lên, nỗi sợ lan tràn đến không kiềm chế được.
Nàng cảm thấy e là mình không có kết quả tốt gì.
Tống Hoài hít sâu một hơi.
Đây không phải là lúc tức giận, huống chi những người này cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, mà A Oản của hắn bây giờ đang ở đâu?
Nỗi lo lắng trên đường đi, còn cả ý định lên tiếng trách cứ đột nhiên tan thành mây khói.
Hắn sợ nàng bị thương, lại sợ nàng khổ sở, rồi trốn đến một nơi mà hắn không nhìn thấy, không quan tâm được khóc thút thít, rồi làm ra chuyện tổn thương mình.
Nàng ổn thì hắn yên tâm rồi.
Đêm còn lạnh, hắn tiến tới đắp kín chăn cho nàng, lại phát hiện gương mặt cô nương đỏ ửng, trên trán rịn mồ hôi.
Hắn duỗi tay lần mò, phát hiện trán đã nóng hổi.
Bị giày vò như vậy, cô nương cũng từ từ tỉnh.
Cảnh tượng quanh mình cho nàng cảm giác an toàn quen thuộc.
Trước đây lâu lắm rồi, nàng ở lại đây, huynh trưởng sẽ dỗ cho nàng ngủ.
Bây giờ mặc dù ý thức nàng không rõ, nhưng cảm giác tin cậy vẫn tồn tại như cũ.
Cơ thể của tiểu cô nương khô nóng đến khó chịu, hai tay mơ màng bám víu lên người huynh trưởng, mặt cũng cọ lung tung trên người nam nhân, trong miệng phát ra tiếng thở hổn hển.
Thấy A Oản bò lên cơ thể mình, Tống Hoài sợ nàng té xuống, bàn tay ôm eo nàng, cất giọng nhẹ nhàng gọi "A Oản, sao vậy?" "A Oản?" Lúc này, A Oản của hắn đang cố cởi y phục của hắn ra.
Đáng tiếc, từ trước tới nay quần áo của hắn đều nghiêm chỉnh, tiểu cô nương chỉ có thể làm cho quần áo của hắn lộn xộn một chút, một tấc da thịt của nam nhân cũng không có lộ ra ngoài.
Tống Hoài nhẹ nhàng nắm lấy cằm nàng, nhìn chăm chú gương mặt của tiểu cô nương.
Sắc mặt Tống Oản ửng hồng, còn có một mùi thơm thoang thoảng mà phải chú ý mới ngửi thấy được.
"A Oản, nghe được ta nói chuyện không.." Hắn nâng gương mặt nhỏ của nàng lên, trầm thấp hỏi nàng.
Nhưng tiểu cô nương chỉ hung hăng chui vào trong ngực hắn.
Tống Hoài đã qua tuổi xây dựng sự nghiệp, mấy năm này không ít nữ nhân lui tới bên người, chuyện gió trăng cũng trải qua nhiềụ Dáng vẻ này của A Oản, sợ là trúng phải loại thuốc không sạch sẽ gì rồi.
Nếu như bây giờ đi mời thái ý, lại xem bệnh, sắc thuốc thì sợ là không kịp.
Với cả, chưa hẳn