⬅ Trước Tiếp ➡

trong mắt rưng rưng.
"Xuỵt.
Không sao đâu, không sao đâụ." Nam nhân an ủi nàng, mặt khác lại vươn tay trêu đùa hai cánh hoa non nớt kia.
Nam nhân lại cúi người cắn lên cổ nàng một cái, hơi thở có chút không ổn định.
Dù sao hắn cũng là một nam nhân nhiệt huyết sôi trào, trong lòng lại là ấu muội cầu mà không được nhiều năm, hắn thực sự sợ bản thân sẽ không khống chế được mà làm nàng bị thương.
Hắn rút một cái gối mềm đặt ở dưới eo của nàng, nâng cái mông nho nhỏ của nàng lên, sau đó cởi từng lớp quần áo của nàng xuống, ném trên mặt đất.
Cái gối này là trước kia chuẩn bị sẵn, tiểu cô nương tới vào buổi trưa thì có thể dùng.
Một ngón tay xương khớp rõ ràng, thon dài thò vào bên trong nụ hoa non nớt.
"A.." Tiểu cô nương nằm trên giường, nhẹ nhàng kêụ "Ngoan..
một lát nữa là ổn." Hắn hôn phớt lên môi nàng, lại khẽ cắn xương quai xanh của nàng, cảm nhận được cả người tiểu cô nương đều đang run rẩy.
Nhạy cảm thế này à.
Hắn cảm thán.
Hắn lại cho một ngón tay dò xét đi vào, bây giờ hai ngón tay đã ở bên trong cơ thể nàng.
Tống Hoài cũng biết phải từ từ, hai ngón tay thô cũng chậm chạp tiến vào trong hoa động, rồi lại rút ra.
Hai đầu ngón tay vuốt ve vách trong non mềm, cảm giác như đang sờ trên tơ lụa loại thượng hạng vậy.
Hắn cúi người phía trên nàng, một tay chống lấy cơ thể của mình, sợ đè hỏng nàng.
Tống Hoài nhắm mắt, ngửa đầu, trái cổ trượt lên xuống, trong mũi phát ra tiếng thở dốc nặng nề.
Nơi hoa huyệt của tiểu cô nương dần dần phát ra âm thanh như mèo con uống nước, nhóp nhép nhóp nhép.
Cảm giác tê dại kỳ quái dâng lên, âm thanh cũng vang dội trong căn phòng kín, xen lẫn hơi thở của nam nhân.
Cuối cùng tiểu cô nương nặng nề hô một tiếng, mồ hôi làm ướt mái tóc xanh, thậm chí không còn sức mà mở mắt.
Nhưng không qua được một hồi, tiểu cô nương lại giãy dụa kêu khóc, âm thanh nhỏ yếụ "Khó chịụ.
A huynh..
Ta khó chịụ." Tiểu cô nương thống khổ lẩm bẩm.
Thuốc này đúng là độc, nhẹ nhàng trêu chọc càng làm tình dụ thêm tràn đầy, xem ra hắn hẳn là phải muốn nàng.
Hắn đã ra quyết định thì không muốn lùi lại.
Tiểu huyệt của A Oản còn quá nhỏ, quá non nớt, hắn chần chờ một chút, lại thêm một ngón tay vào.
Tiểu huyệt nho nhỏ bị ba ngón tay của hắn nới ra một chút, cứ như đến cực hạn, hai cánh hoa mảnh càng thêm đỏ thắm.
Nước mắt Tống Oản lập tức chảy ra, thuận theo hai má chảy tới tóc mai, eo cũng bị nam nhân kìm lại, động một chút cũng không được.
"Đừng..
Ư..
Khó chịụ." Thần chí tiểu cô nương hình như đã thanh tỉnh một chút, bị cảm giác tiếp tục nới ra làm cho nàng thống khổ.
"Xuỵt..
A Oản, ngoan chút.." Hắn dỗ nàng.
Hắn rút ngón tay mình ra, Tống Oản thở phào một cái, cơ thể cũng thả lỏng, nhưng nàng không biết thứ tiếp theo sẽ là cái gì.
Một vật to lớn nóng bỏng chống đỡ ở miệng tiểu huyệt của nàng, nàng mê mang nhìn nam nhân, nàng chưa có trải đời, cho nên không biết sự xâm nhập tiếp theo sẽ cuồng dã thế nào.
Vật to lớn chậm rãi tiến thẳng vào, lúc đầu tiến vào vốn là một huyệt nhỏ chặt chẽ đến không nhìn rõ, lại theo côn thịt chèn vào mà khuếch trương đến mức độ khó tin.
Nam nhân cảm thấy tiểu cô nương dưới thân đúng là đang


⬅ Trước Tiếp ➡