⬅ Trước Tiếp ➡

ta chắc hẳn đã sớm xịu lơ trên mặt đất rồi.
Lại nhìn vào trong nữa, trên một góc của giá sách trong phòng tối, có trưng bày rất nhiều dâm khí , vành mắt dê , chuông nhỏ từ Tây Vực mang tới, các vật phẩm hình thù kỳ quái khác, vài thứ còn dính vệt nước bên trên..
dâm khí dạng sextoy.
vành mắt dê sau khi cắt bỏ vành mắt dê rừng còn lông mi của dê , trải qua hong khô, khử trùng, chế tác thủ công thành một loại vật dụng dùng trong sinh hoạt vợ chồng.
Lúc này, đột nhiên có người thở hổn hển nói "Lạ nhỉ, tên kia sao ra lâu như vậy mà chưa vào?
Mặt hàng vừa đưa tới tốt thế này cơ mà.." Côn thịt của hắn ta vẫn đang đưa đẩy, cọ đến nỗi hai miếng thịt môi to mọng của nàng ta nảy lên.
Người này còn ngại chưa đủ phiền, gỡ xuống một cái roi trên tường, quất lên người nàng ta, một nhát roi thành một vệt đỏ, đánh cho nàng ta hét thảm, lỗ lớn càng run mạnh hơn, bên dưới co chặt lại, nuốt vật kia của nam nhân đến sảng khoái.
"Ha ha, gấp cái gì, đợi chút nữa nàng muốn chơi sẽ mặc cho nàng chơi.." Nam nhân cười ha ha.
Hắn ta vừa nói, vừa rút dương vật của mình trong cơ thể nàng ta ra, một dòng dinh dính lập tức tuôn ra theo.
Nàng ta cũng vì thế mà xụi lơ trên đất.
Côn thịt của hắn vẫn còn cương cứng, bên trên là vệt nước bóng loáng.
Đáng sợ hơn là dưới quy đầu còn khảm một vòng hạt ngọc.
Người nữ co quắp trên đất, quần áo không chỉnh tề.
Hắn ta chọn lấy một người nhìn non mềm đút vào, đưa đẩy đến nỗi nữ tử bên dưới rên rỉ một tiếng.
Nhìn nữ tử này sợ là vừa mới đến tuổi cập kê chưa lâụ Nữ tử thuận theo tiết tấu đong đưa của hắn ta, tiểu huyệt cũng tính là trắng mịn.
Hắn cảm thán "Dâm hương mà Tứ lang đưa tới này đúng là dùng quá thích, nữ tử này vừa ngửi liền như thăng lên tiên, cũng đỡ cho chúng ta phải dạy dỗ.." Phật đường nhỏ vốn nên thanh tịnh, trang nghiêm lại tàng trữ hang ổ dâm loạn.
Nam nhân tùy ý sung sướng, nữ tử thì cởi bỏ quần áo, lộ ra bầu ngực và tiểu huyệt, cả người nhớp nháp nằm ngổn ngang, rên rỉ hổn hển.
Càng đáng chết là vừa rồi suýt nữa thì tiểu tổ tông còn vào nơi đây.
Nếu để đại nhân biết được..
Tên thị vệ cảm thấy cực kỳ không ổn.
Xe ngựa một đường chạy tới trước phủ thì ngừng.
Nhưng qua một hồi lâu vẫn không thấy cô nương xuống.
Ngọc Châu đứng ngoài cửa xe nghi ngờ nói "Cô nương?" Ban đầu cả người Tống Oản đang bất lực, tinh thần hoảng hốt lúc này mới tỉnh táo lại.
Nàng mở cửa xe để Ngọc Châu đỡ xuống.
Sắc trời đã mờ dần, sau khi Tống Oản vào phủ liền nói với hạ nhân đốt đèn chiếu đường cho mình "Không được đi theo qua đây." Bọn hạ nhân nghe vậy thì không dám tiến đến.
Ngoại trừ đại nhân, trong Tống phủ lớn như này, cô nương nói một thì không ai dám nói hai.
Chỉ là nàng họ lười tên nhác, luôn không biểu lộ ra thôi, cũng không biết là do ai nuông chiều mà ra.
Cơ thể Tống Oản mềm mại, sắc mặt đỏ bừng, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Sao nàng có thể để cho người khác nhìn thấy dáng vẻ này của mình chứ, huống chi thần trí nàng đã dần mơ hồ rồi.
Ngủ một giấc là sẽ ổn thôi.
Nàng lầm bầm tự nói như vậy với bản thân.
Đại Lý Tự.
Lúc Tống Hoài đi ra từ


⬅ Trước Tiếp ➡