⬅ Trước Tiếp ➡

tiến tới đẩy cửa miếu ra, đi vào.
Mà trong miếu không có vẻ tàn tạ như bên ngoài.
Mặc dù không thể nói là không nhuốm bụi trần, nhưng cũng nhìn ra được là có người quét dọn.
Đi vào sâu một chút, hình như có âm thanh kỳ quái truyền đến.
Tống Oản nhíu mày, quay người tính rời đi.
Cánh cửa ngầm phía sau tượng Phật bằng gỗ bị đẩy ra, một nam nhân quần áo xộc xệch bước ra, vừa hay nhìn thấy tiểu cô nương xinh đẹp động lòng người đứng trước cửa.
Hôm nay Tống Oản mặc một bộ váy trắng, được làm từ tơ tằm tuyết mà Nam Dương cung cấp, còn tỉ mỉ thêu một con ngỗng tuyết ánh vàng bên cạnh, đồ trang sức chỉ mang theo ngọc đinh hương mà dì ban tặng.
Có thể là tiếng mở cửa trước đó đã làm kinh động đến nam nhân đang chìm trong vui sướng này, mà cái miếu này e rằng cũng chỉ là một cánh cửa ngầm.
Nhìn tiểu mỹ nhân tuyệt đẹp trước mặt muốn đi, nam nhân kia nhanh chóng bước tới, bắt được tay tiểu mỹ nhân, một tay còn lại chuẩn bị sờ lên mặt nàng.
Nam nhân này chỉ cảm thấy tiểu mỹ nhân tươi mát, động lòng người, sao biết một thân trang sức của nàng đều là loại không tầm thường, thân phận còn cao quý hơn.
Mùi thơm ngọt nồng nặc từ trên người nam nhân xộc qua, một tay hắn ta sờ lên mặt nàng.
Tống Oản chán ghét quay đầu đi chỗ khác, hạ giọng đuổi "Cút đi." Có điều, đương nhiên là không đủ tạo thành lực uy hiếp gì.
Nam nhân bị đau, miệng hét thảm một tiếng, lập tức ngã liệt xuống đất, máu từ bụng chảy ra.
Tống Oản cau mày, ném trâm nhuốm máu xuống đất, nhấc váy đi ra khỏi ngôi miếu nhỏ.
Lúc bước ra cửa miếu, nàng mới nhìn thấy có hai con đường, một con đường rộng rãi, bằng phẳng hơn, thường xuyên có người qua lại.
Con đường khác chính là con đường nàng đến, bụi cây mọc lan tràn, ngoằn ngoèo khó đi.
Nàng do dự một hồi, cuối cùng vẫn đi con đường nhỏ quanh co kia.
Thị vệ đi theo cũng âm thầm thở phào một hơi.
Bên trong không nhìn rõ tình hình, lại có âm thanh nói chuyện.
Nếu như xảy ra chuyện gì, đại nhân chắc chắn sẽ lột da bọn họ.
Phái một người đi thăm dò tình hình trong ngôi miếu nhỏ, những người còn lại thì đi theo tiểu tổ tông kia.
Nàng cố gắng duy trì bình tĩnh, lên xe ngựa, sắc mặt vừa nóng vừa đỏ nói "Hồi phủ." Xe ngựa chạy về phía dưới núi.
Lúc này, sắc trời đã vào hoàng hôn.
Một bên khác, thị vệ tìm hiểu tình hình trong miếu bị cảnh tượng trước mắt làm giật nảy mình.
Bước qua tên đàn ông bị cô nương đâm ngã, cửa ngầm ở bức tượng Phật bằng gỗ còn đang mở, bên trong truyền ra âm thanh dung tục.
Bước xuống bậc thang hai bước, dựa vào phía sau vách tường là mảnh trắng như tuyết đang không ngừng dây dưa, lộ ra mùi hương ngọt ngào.
"A..
a a..
Đại nhân, tha cho thiếp.." Một đám nữ tử đang độ xuân thì chia ra cho hai, ba tên nam nhân đè ép, tùy ý gian dâm.
Côn thịt của một nam nhân đang ra sức thẳng tiến vào bên trong tiểu huyệt của nữ tử, một chân của nàng ta bị nâng lên đặt lên vai của người nam, tiểu huyệt đỏ hồng mở rộng, bị dương vật to lớn của nam nhân ra vào liên tục, phía sau còn có một nam nhân nữa, hắn ta đang xâm nhập vào một chỗ tuyệt diệu khác của nàng ta, nếu như không phải có hai tên nam nhân đỡ hai bên trước sau, nàng


⬅ Trước Tiếp ➡