⬅ Trước Tiếp ➡

triều, cho nên tên hắn đứng thứ hai nhưng thực chất là đứng thứ nhất.
Hơn nữa, hắn vốn là con cháu của Tống thị đã tồn tại tám trăm năm.
Lúc này, Lâm Tầm cung kính cầm hai quyển văn chương lui ra khỏi thư phòng của hắn.
Tống Hoài có hơi thất thần, nhìn bóng lưng thiếu niên tỏa ra tinh thần thanh xuân phấn chấn, không khỏi cười tự giễu một tiếng.
Cho dù là cha của y hay lời nói bóng gió của y đều đủ rồi, hẳn là muốn hắn biết ý muốn hai nhà thông gia.
Mấy lần vào buổi du xuân của thiếu nam thiếu nữ, y cũng ra dáng huynh trưởng, cực kỳ chững chạc, chăm sóc cho người đi cùng rất tốt, đối xử với A Oản tuổi còn nhỏ cũng thừa lễ nghĩa, còn chiếu cố đến nàng nhiều hơn.
Mà thám tử của Đại Lý Tự liên tục theo dõi y hai năm, dường như y cũng không phải là kẻ đại gian đại ác, thâm tàng bất lộ gì..
Hắn tự giễụ Sao có thể chứ.
Tống Hoài gọi Ngọc Trâm tới, hỏi nàng ta "Bây giờ cô nương đang làm gì?" "Cô nương và Cố gia, còn có cô nương Thanh Bình Hầu gia đến Tây Sơn Tự, nói là chạng vạng tối mới về." Ngọc Châu kính cẩn đáp.
Tống Hoài chống một tay lên trán, phất tay bảo nàng ta đi xuống.
Hắn nhớ tới cảnh tượng trong cái ngày hỏi nàng.
Hắn hỏi "Cảm thấy thế nào." Hắn cho là mình sẽ vui, sẽ trút được gánh nặng, nhưng lại trằn trọc khó ngủ.
Sắc đỏ mùa xuân ở Tây Sơn Tự đã tàn, bây giờ toàn cảnh đều tràn ngập sắc xanh, xanh biếc của năm mới, xanh thẫm là của năm ngoài còn lại.
Mấy người nhóm A Cố đều đã về rồi, chỉ còn nàng muốn ở lại Tây Sơn này thêm một lúc.
Gần đây số lần đi du lịch của nàng rõ ràng nhiều hơn, A Cố hay trêu nàng, nói sợ là nàng động xuân tình rồi.
Bởi vì mấy lần đi chơi, đại ca của Lâm gia đều có mặt, nhưng dù sao cũng là con em quý tộc, hành vi, cử chỉ của mọi người đều có chừng mực, người biết việc này rất ít.
Nàng đến nhà ngoại tổ mẫu cũng nhiều hơn.
Tuổi của ngoại tổ mẫu càng lớn, thì nàng càng không muốn bỏ bà mà đi, cho nên liền ngủ lại chỗ bà.
Buổi tối, nàng và ngoại tổ mẫu nằm chung một chiếc chăn, ngửi mùi đàn hương thoang thoảng, trong lòng cũng yên ổn, cũng ngủ được.
Kể từ đó, mấy tháng này, số lần huynh muội gặp nhau cũng đếm được trên đầu ngón tay.
"Cô nương, đừng đi.
Đường ở những nơi đó khó đi, với cả sợ là không sạch sẽ." Ngọc Châu đi theo sau khuyên nàng.
Tống Oản quay người lại, bình tĩnh nói với Ngọc Châu "Ta đi xem một chút, các người ở đây chờ, một lát nữa ta về." Ngọc Châu không dám cưỡng ép đi theo.
Người trong Tống phủ đều biết, cô nương và đại thiếu gia đều từ một khuôn đúc ra, nói một không nói hai, đã quyết định điều gì thì khó mà thay đổi được.
Cô nương đều muốn gì được nấy, chưa từng thấy thất vọng điều gì.
Đại thiếu gia cũng cưng chiều cô nương quá mức.
Tống Oản bước về nơi sâu thẳm, nhành cành xum xuê, cỏ mọc um tùm, xem ra đã lâu không có ai đi qua rồi.
Nàng bước đi chậm rãi, con đường này giống như không có điểm cuối cùng vậy.
Nàng không lo lắng, cũng không muốn trở về, trong lòng lại có một cảm giác rất kỳ diệụ Cuối cùng, đường mòn cũng thấy đầu, là một mảnh đất bằng ven sườn núi, trên đó có một ngôi miếu nhỏ hoang tàn.
"Két két.." Nàng


⬅ Trước Tiếp ➡