⬅ Trước Tiếp ➡
Phó Chính vốn đã quen với tính cách lập dị này của cô, với tính cách này của cô nếu mà được nuôi bởi một gia đình bình thương, chắc là không nuôi nổi. Dù cô gái này không có tính cách giống các tiểu thư ở các gia đình giàu có trong giới, nhưng lại có một sắc đẹp toả sáng, đây cũng chính là lý do mà Phó lão gia cùng Phó lão phu nhân lại nhìn trúng Nguyễn Lệ làm cháu dâu của nhà bọn họ.
“Nếu thích, ngày mai tôi sẽ bảo người gửi một cái đến nhà cho cháụ”
Nguyễn Lệ nhìn người đàn ông có khí chất lạnh lùng, những khớp xương ngón tay rõ ràng, đang vô ý siết chặt trên bàn, chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay cái của anh ta dường như tượng trưng cho uy quyền vô hạn.
Trên người mang theo tầng khí làm người ta vô cùng sợ hãi.
Cô vội xua tay, dường như còn ẩn chứa ý gì đó “Đồ quá quý, cháu không dám nhận đâụ”
Không biết nói người hay nói tấm thảm.
Phó Hành Xuyên nín thở hồi lâu rốt cuộc cũng tìm được được cơ hội, nâng cằm nhìn Nguyễn Lệ “Chỉ một tấm thảm nào có đáng giá như vậy? Đúng là không hiểu sự đời.”
Không hiểu sao, vừa nói xong, hắn lại có cảm giác như xung quanh có một chiếc điều hoà phả thẳng vào mình, khiến hắn rùng mình.
Phó Chính có chút bất đắc dĩ “Hai đứa đừng có lúc nào chạm mặt, cũng đều cãi nhaụ”
Nghe thấy giọng điệu thân mật tự nhiên, Nguyễn Thư cảm thấy mình như là người ngoài, căn bản không thể hòa nhập được, liền nhẹ nhàng nắm chặt áo của mẹ mình đang ngồi bên cạnh.
Nguyễn Lệ thấy Phó Hành Xuyên còn chưa phát hiện ra, có chút chột dạ mà khuyên bảo hắn “Anh vẫn nên cầu phúc cho mình đi.”
Cuộc chiến không thuốc súng tan rã một cách lặng lẽ ngay khi kết thúc bữa tối.
Lúc cả nhà họ Nguyễn rời khỏi trang viên của nhà họ Phó, chiếc xe bị đâm đến móp méo đã được dời đi. Trước khi Nguyễn Lệ bước vào, cô đã nhờ chị Trần cùng trợ lý của Phó Hoài Châu trao đổi danh thiếp để họ có thể bàn bạc về việc bồi thường.
Mặc dù không biết nhiều về ô tô, nhưng cô nghĩ một chiếc ô tô cũng không đắt hơn bộ trang sức của mình là bao.
Nguyễn Lệ đi theo các thành viên trong gia đình mà không hề có chút gánh nặng nào, đến khi đi ra tới xe của nhà họ Nguyễn, cô mới phát hiện ra có điều gì đó không đúng.
Nguyễn Thư và Chu Mẫn ngồi ở phía sau, căn bàn là không có chỗ cho cô. Nguyễn Lệ ngây người cầm ô đứng bên ngoài, từ trước đến nay cũng chưa từng xảy ra tình huống như này.
Nguyễn Thành và Chu Mẫn cũng có chút xấu hổ, Nguyễn Thư chật vật muốn xuống xe “Để em gái lên xe đi.”
Chu Mẫn vốn dĩ vẫn còn có chút áy náy, giữ lấy con gái đang định xuống xe, nhìn Nguyễn Lệ đang đứng trước cửa xe “Tiểu Lệ, cha mẹ chưa kịp đổi lại xe, hôm nay không phải con đi xe tới sao?”
Nguyễn Thành bây giờ mới nhớ ra hôm nay cô đến muộn, nếu không ông ta cũng sẽ không phát hiện ra vấn đề chỗ ngồi không đủ, ông xua tay nói “Không phải lúc trước con đòi mua bằng được chiếc xe kia sao, thế nào bây giờ lại không muốn lái nó nữa à?”
Nguyễn Lệ vẫn còn chưa bình tĩnh lại trước cảnh tượng vừa rồi, từ trước đến nay, cô vẫn luôn được ngàn thương trăm sủng, luôn là sự lựa chọn đầu tiên, cô lắc đầu “Không phải không muốn nữa...”
Nhìn theo ánh đèn hậu của chiếc xe vừa rời đi, Nguyễn Lệ cảm thấy nước mưa dính vào da mình, làm cô lại càng khó chịu trong lòng hơn.
“Không phải là tôi không muốn, chỉ là xe xảy tai nạn, không thể lái được nữa.” Cô tự lẩm bẩm một mình.
Bây giờ bảo Trần Tĩnh lái xe đến đón cô không phải là không thể, chỉ là chắc chị ấy đang bận xử lý chiếc xe bị hỏng kia, còn nếu bây giờ cô quay lại nhà họ Phó, bảo họ điều người đưa cô về, chắc chắn sẽ bị Phó Hành Xuyên cười nhạo.
Dáng vẻ kiêu ngạo thoáng chốc trở nên ngốc nghếch.
⬅ Trước Tiếp ➡