⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái đã đặt dao nĩa xuống từ lâu, đang phát ngốc nhìn vào đĩa đồ ăn trước mặt, đột nhiên khẽ cười, vẻ mặt ngây thơ đưa Phó Hành Xuyên xuống khỏi đài.
“Nhưng tôi nhớ là hai người nhà họ Thời và nhà họ Diệp đều giữ chức phó chủ tịch trước khi tốt nghiệp đúng không?”
Ánh mắt Phó Hoài Châu rơi vào cô gái ngồi đối diện, anh có chút kinh ngạc, hai người họ chính là hai người mà anh muốn nói tới.
Vẻ mặt của Phó Hành Xuyên rất khó coi, hai người đàn ông đó, cũng giống như chú nhỏ của hắn, đều là những kẻ có cách thức làm việc ác ma, thiên tài của ngành tài chính, điều làm hắn sợ nhất chính là phải ở cùng một chỗ với những người này.
Nguyễn Lệ cảm giác được váy của mình bị người bên cạnh túm lấy, cô quay đầu nhìn về phía Nguyễn Thư.
“Mỗi người đều có chí hướng của riêng mình, vậy nên không thể lúc nào cũng so sánh mình với người khác được, cũng không nên luôn ép buộc họ.” Nguyễn Thư nói, giống như mình là một người hoà giải.
Không ngờ cô ta lại nhận được ánh mắt như là tri kỷ từ Phó Hành Xuyên.
Nguyễn Lệ “…”
Nếu chí hướng của Phó Hành Xuyên không phải là ăn nhậu chơi bời thì cô cũng rất ủng hộ quan điểm này, nhưng điều đó thì có liên quan gì đến cô chứ? Cô chỉ đang cố tình đạp vào cái nội tâm yếu ớt của của Phó Hành Xuyên mà thôi.
Nguyễn Lệ nâng chiếc ly trong tay lên chúc mừng hắn “Chúc mừng anh.”
Phó Hành Xuyên không hề cảm thấy được an ủi chút nào, ngược lại càng thêm thẹn quá hoá giận. Hắn và Nguyễn Lệ biết nhau ngần ấy năm, nhưng lần nào hắn cũng cảm thấy suy nghĩ trong lòng đều bị cô nhìn thấụ
Tự nhiên cũng hiểu ra lời mỉa mai của cô.
“Vậy hôn sự kia, đợi sau bữa tiệc công bố thân phận của nhà chúng tôi, rồi chúng ta lại bàn.” Nguyễn Thành đề nghị, rồi lại nhìn sang Nguyễn Lệ giống như đang xem kịch “Con cũng nói ít đi.”
Nguyễn Lệ bĩu môi không hài lòng.
Sau khi Nguyễn Thư được tìm về, dù mọi người đều đã biết chuyện, nhưng một bữa tiệc để công bố thân phân hoành tráng của gia tộc là điều không thể thiếụ
Nguyễn Thư nghe vậy, thân thể cứng ngắc suốt cả buổi cuối cùng cũng được thả lỏng ra, cô ta muốn quay qua nhìn biểu cảm của Nguyễn Lệ, nhưng lại chỉ nhìn thấy cô gái bên cạnh đang khoanh tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nguyễn Lệ nhìn thời tiết ảm đạm bên ngoài, cô ghét nhất là những ngày mưa, bĩu môi quay người lại thì đụng phải đôi mắt đen láy của người đàn ông phía đối diện.
Cháu trai phiền phức, đến ông chú cũng không khá hơn là mấy. Nguyễn Lệ có chút không kiên nhẫn hạ đôi chân đang vắt chéo xuống.
Chân vừa được buông xuống, cô cảm giác như mình đã giẫm phải thứ gì đó, không giống như giẫm vào thảm, cùng lúc đó người đàn ông ở phía đối diện trầm giọng kêu lên một tiếng.
Nguyễn Lê lại ngập ngừng giẫm lên vật kỳ lạ kia lần nữa, nếu cô nhớ không nhầm thì hôm nay cô đi giày cao gót, đây chẳng phải là vũ khí lợi hại để giẫm người sao?
Phó Hoài Châu cuối cùng cũng phản ứng lại, lông mày lạnh lùng nhíu lại, trừng mắt nhìn cô gái xảo quyệt như một con cáo nhỏ.
Bên kia Phó Chính và Nguyễn Thành còn đang nói chuyện, giọng của người đàn ông rất nhỏ, chỉ có bọn họ mới có thể nghe được.
“Có thù tất báo.”
Nguyễn Lệ hơi mở to mắt, nhăn mũi dùng ánh mắt hung dữ nhìn Phó Hoài Châụ
Cử động nhỏ của cô bị người khác nhìn thấy, Phó Chính lớn tiếng hỏi "Tiểu Lệ cháu nói gì thế?”
Nguyễn Lệ nghiêng đầu ngoan ngoãn đáp “Cháu vừa đặt chân lên thảm, cảm giác rất mềm, cháu đang cùng chú nhỏ khen ngợi một chút.”
Phó Hoài Châu không vạch trần cô mà chỉ lặng lẽ nhìn cô tiếp tục biểu diễn.
⬅ Trước Tiếp ➡