⬅ Trước Tiếp ➡
"Phó tổng, Ngự Viên bên kia đã thu xếp xong rồi." Trợ lý Tần cầm lấy áo khoác của Phó Hoài Châu đi vào sảnh chính.
“Tối nay em không ở nhà cũ sao?” Phó Chính thấy anh muốn rời đi liền hỏi.
“Vâng, chính là muốn trở về ăn một bữa cơm với gia đình.” Phó Hoài Châu cầm áo khoác chuẩn bị rời đi. Anh vốn không thích sống chung với người khác nên đã thu xếp trước khi đến đây “Về sau em cũng sẽ sống ở bên kia.”
Ngự Viên là bất động sản tư nhân của anh, đó cũng là dự án đầu tiên anh đấu thầu khi còn ở nước ngoài, sau khi trở về nước, việc lập kế hoạch cho các dự án sau này cũng sẽ do đích thân anh phụ trách.
Phó Chính biết anh từ nhỏ tính cách lạnh lùng, không thích sống chung với người khác nên cũng không nhiều lời mà giữ anh ở lại.
Lúc Phó Hoài Châu đi đến cửa sảnh chính, vừa vặn nhìn thấy giúp việc đang thu dọn cái gì đó, trong sọt đồ là một mảnh vải thừa được cắt ra từ một chiếc váy.
Trên mặt vải dính đầy đất khô, cùng chiếc váy có chút không hợp nhau, người giúp việc thấy anh đang nhìn, liền giải thích “Tam gia, đây là phần vải từ váy của cô Nguyễn cắt ra, có vấn đề gì sao?”
Trợ lý Tần cũng đứng bên cạnh Phó Hoài Châu chờ anh nói chuyện.
“Không có gì.” Phó Hoài Châu giơ tay cài cúc áo, anh nhớ tới lúc mới bước vào, kính mắt bị mưa làm ướt, anh không nhìn rõ được thứ gì trước mặt, chí còn không nhìn thấy chiếc váy của cô gái bị làm bẩn.
Mãi đến khi ngồi vào bàn ăn, anh mới nhìn thấy chiếc váy dài đã biến thành váy ngắn với hình dạng không bình thường, trong lòng mơ hồ có chút nghi ngờ. Kết quả là chưa kịp nhờ trợ lý giải quyết, thì cô gái kia đã không chờ được mà trả thù anh.
Phó Hoài Châu đi ra ngoài, giơ tay ra hiệu cho trợ lý Tần “Đền cho cô ấy một chiếc váy mới đi.”
Trợ lý Tần cũng ý thức được hai người sắp trở thành người một nhà, do dự nói “Vậy chuyện chiếc xe, có cần cô Nguyễn phải bồi thường nữa không?”
Suy cho cùng, sau khi kết hôn, mối quan hệ của hai người sẽ trở thành mối quan hệ giữa cháu dâu và chú chồng.
Phó Hoài Châu dừng một chút, nhớ tới hành động vừa rồi của mọi người trên bàn ăn, cùng với thái độ xảo quyệt lại mang đầy thù địch của cô gái, anh không chút do dự nói “Báo nguyên giá bồi thường đi.”
Rốt cuộc có thể trở thành người một nhà hay không, còn phải dựa vào bản lĩnh của chính cô.
Vừa dứt lời, Phó Hoài Châu ngẩng đầu liền nhìn thấy một cô gái mặc váy trắng đứng dưới đèn đường trước cửa, tay cầm ô đứng dưới mưa, bộ dạng trông khá khổ sở.
Trước khi anh dừng lại, trợ lý Tần không dám nhìn nhiềụ Hai người đi ngang qua cô gái, tới khi chuẩn bị đi ngang qua…
Phó Hoài Châu chú ý tới có người đang nắm lấy góc áo của mình, liền cụp mắt nhìn về hướng đó.
Cô gái vừa rồi có vẻ xảo quyệt đoan trang giờ đây trông lại rất mong manh và ngây thơ, cô đang giữ chặt áo của anh một cách đáng thương.
"Chú nhỏ, chú có thể đưa cháu về được không?”
Trong xe yên tĩnh, Nguyễn Lệ lén nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh, vẫn là vẻ lạnh lùng như cũ, nhưng lại mang theo dáng vẻ chín chắn.
Ai cũng không thể nhận ra vừa rồi giữa bọn họ suýt chút nữa đã xảy ra hiềm khích.
Lúc nãy khi vừa nghe thấy tiếng động ở phía sau, cô liền giả vờ đáng thương, với một năm kinh nghiệm diễn xuất trong giới giải trí, không ai có thể thoát khỏi chiêu này của cô.
Kết quả, người bên cạnh chỉ chuyển ánh mắt đang nhìn tay cô lên khuôn mặt cô, rồi cư xử như người lạ, hỏi “Tại sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡