⬅ Trước Tiếp ➡
Khuôn mặt của người đàn ông được che giấu dưới chiếc ô màu đen, anh ta mặc vest và đi giày da, cài cúc trên cùng một cách tỉ mỉ, xương yết hầu quyến rũ nhô ra, thân hình cao ráo, thẳng tắp.
Chiếc ô đen đã được gỡ bỏ, cằm của người đàn ông hơi hướng lên.
Đôi môi mỏng hơi mím, nét mặt lạnh lùng, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt sau tròng kính trong suốt không có chút cảm xúc nào, chỉ có sự lãnh đạm mang theo một tầng nguy hiểm.
Tròng kính trước mắt của Phó Hoài Châu dính đầy nước, không nhìn rõ được cảnh vật phía trước, nhìn sang bên cạnh chỉ thấy một làn da trắng phát sáng trong màn đêm, sau đó liền rời ánh mắt đi chỗ khác.
Nguyễn Lệ vẫn còn đang tức giận vì chiếc váy của cô, nhưng khi người này nhắc nhở, xe của cô đã đâm vào đuôi xe của anh ta, cô không còn quan tâm đến chuyện chiếc váy nữa. Dù sao, xe của người khác cũng không thể so với váy của cô, có thể dễ dàng vứt bỏ đi được.
Cô bình tĩnh thu lại vẻ mặt tức giận, nói “Xin lỗi, chuyện chiếc xe quả thực là vấn đề của tôi. Anh lập một danh sách những chỗ cần sửa, sau đó gửi cho tôi, tôi sẽ bồi thường.”
Nguyễn Lệ nghĩ rằng thái độ của cô hiện tại rất tốt, nhưng suy xét theo góc độ của đối phương cũng thì chắc hẳn anh ta cũng nên xin lỗi cô về chuyện chiếc váy này nữa chứ.
Kết quả, người đàn ông trước mặt chỉ liếc nhìn cô một cái, sau đó quay người tiếp tục tiến về phía trước, để lại Nguyễn Lệ đang vô cùng hỗn loạn dưới mưa.
“Người này là ai mà kiêu ngạo như vậy?”
Nguyễn Ly tức giận đến suýt giậm chân dưới mưa, nhưng lại sợ làm bẩn váy, chỉ có thể chịu đựng “Anh ta có ý gì vậy?”
Trần Tĩnh cũng không ngờ được lại có người dám xúc phạm tiểu tổ tông này, ở Kinh Thị, những nhà khác bối cảnh đều kém hơn nhà họ Nguyễn, nên cũng không ai dám chọc vào Nguyễn Lệ, nhưng bởi vì tiểu tổ tông này thật sự xinh đẹp lại còn kiều diễm, cho nên các mối quan hệ cũng không tệ lắm.
“Sẽ bị cảm lạnh mất, chúng ta vào trước đi.” Trần Tĩnh cảm thấy bữa tối hôm nay có lẽ không đơn giản.
Không khí trong sảnh chính ấm áp ban hoà, hai gia đình đang trò chuyện rất vui vẻ với nhaụ Người đàn ông mở cửa cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Hoài Châu?” Phó Chính ngồi ở ghế chính giữa đứng dậy nhìn người em trai quyền lực này “Không phải ngày mai em mới trở về sao?”
"Anh cả." Phó Hoài Châu khẽ gật đầụ
Ba người nhà họ Nguyễn ở bên cạnh còn chưa kịp phản ứng lại, tuy rằng mọi người ở Kinh Thị đều biết Phó Hoài Châu sắp trở về Trung Quốc, nhưng không ngờ bọn họ lại được gặp anh ở đây.
“Chú nhỏ.” Phó Hành Xuyên cũng đứng lên, từ nhỏ hắn đã vẫn luôn sợ, nhưng lại rất ngưỡng mộ vị trưởng bối này.
"Mọi người ngồi xuống đi." Phó Hoài Châu nói.
Trợ lý Tần ánh mắt rất thức thời, ở phía sau ngăn người quản gia đang chuẩn bị đóng cửa lại.
Đây là một bữa tối bình thường giữa hai gia đình, nhưng không khí đột nhiên trở nên căng thẳng từ khi có Phó Hoài Châu xuất hiện.
Ai mà không biết, Phó Hoài Châu đã thành lập một công ty nhỏ khi còn học đại học chứ? Được đồn là một thiên tài kinh doanh thực thụ, nhất là mấy năm nay thủ đoạn lại càng ngày tàn nhẫn.
“Chú nhỏ.” Nghe theo ý ba mẹ ra hiệu, Nguyễn Thư theo Phó Hành Xuyên gọi anh là chú.
Nhưng người đàn ông trước mặt cũng không thèm nhìn cô ta một cái, thấy vậy, Nguyễn Thư có chút xấu hổ, cô ta kéo cánh tay của Nguyễn Thành, thấp giọng hỏi “Ba, sao em gái sao còn chưa tới? Không phải là đã xảy ra chuyện gì chứ?”
"Nó thì có thể xảy ra chuyện gì? Xung quanh nó lúc nào cũng có nhiều người như vậy mà.”
Nguyễn Thành cũng cảm thấy Nguyễn Lệ đến bữa tối hôm nay quá muộn.
“Không có việc gì, chỉ là tai nạn xe cộ, va chạm một chút thôi.” Giọng nói dễ thương của cô gái vang lên từ ngoài cửa.
⬅ Trước Tiếp ➡