Hai người trước sau đi vào sảnh chính, lúc Nguyễn Lệ bước vào, thì người đàn ông trước mặt vừa cởi áo khoác đưa cho quản gia.
“Tai nạn xe sao?” Nguyễn Thư vội vàng đứng dậy “Em gái, em không bị thương chứ?”
Nguyễn Lệ hơi nâng cằm lên “Tôi đụng phải người khác.”
“Cô còn dám nói ra như vậy sao?” Nguyễn Thành hất râu, giận dữ trừng mắt “Không có lúc nào là làm người khác không phải lo lắng, tự mình dọn dẹp hậu quả đi.”
Nguyễn Lệ khịt mũi, hừm, tự lo cho mình, cũng không phải là cô không có tiền để tự lo cho chính mình. Cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh với vẻ mặt lạnh lùng, anh ta như thể không nhìn thấy cô, một người đang sống sờ sờ trước mặt.
“Thật xin lỗi, tôi không có mắt nhìn, giống như người nào đó.” Cô cắn răng, nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng, sợ người bên cạnh không nghe thấy.
“Con đang nói cái gì vậy?” Nguyễn Thành không vui vì hôm nay cô đến muộn, bây giờ lại thấy Nguyễn Lệ đụng xe với người khác thì thôi đi, còn ở đây mắng người, ông ta tức giận suýt đứng dậy khói ghế để dạy dỗ cô.
Nguyễn Lệ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như cũ, đột nhiên cô cảm thấy mình như vừa tung ra một quyền đánh lên bông.
“Hừ.” Cô gái nhấc chiếc váy không nhìn ra hình dạng của mình lên rồi đi vào phòng rửa tay.
Quay qua lại thấy Nguyễn Thư vẫn đứng đó, sắc mặt có chút khó coi, thật không biết là ai đã làm cho vị đại tiểu thư này mất mặt.
Nhưng hiện tại quần áo trên người thật sự rất khó chịu, cô không thể chịu đựng được khi đem một thân chật vật như vậy mà ngồi ăn cơm.
"Mọi người ngồi xuống đi. Hôm nay hiếm khi có dịp chúng ta có mặt đông đủ như vậy." Phó Chính sai người mang hai bộ dao nĩa mới tới cho Phó Hoài Châu và Nguyễn Lệ.
Nguyễn Thư chậm rãi ngồi xuống, nhớ tới mình vừa mới gọi người đàn ông này là chú nhưng lại bị anh ta phớt lờ, lại thêm vừa nãy câu nói “không có mắt” của Nguyễn Lệ đã đánh trúng điểm đau của cô ta.
Rõ ràng trong lòng tràn ngập hận ý, nhưng cô ta ngoài mặt vẫn phải cùng Nguyễn Thành với mấy người nhà họ Phó mỉm cười dịu dàng rộng lượng.
Người không bị mắng lại hiểu lầm làm mắng mình, còn người bị mắng thật thì trên mặt không có biểu cảm gì.
“Nhìn có vẻ lớn tuổi, quả nhiên là bị điếc.” Nguyễn Lệ vừa nói vừa cầm chiếc kéo được người giúp việc đưa cho, bận rộn trên chiếc váy, vừa làm vừa lẩm bẩm.
Chiếc váy mới vừa rồi được Trần Cảnh đau lòng xót xa không thôi, thì ngay lúc này chiếc kéo lướt qua ngang qua một tiếng “xoẹt”, cô gái khéo léo đưa từng đường cắt, biến chiếc váy dài tới mắt cá chân, hiện tại chỉ còn dài đến đầu gối.
“Ừm, khá tốt.” Nguyễn Lệ trả lại chiếc kéo cho người giúp việc đứng ở bên cạnh, sau đó vứt mảnh vải thừa vừa cắt vào sọt.
Người giúp việc đứng bên cạnh, nhìn thấy vậy, có chút ngưỡng mộ vị tiểu thư của nhà họ Nguyễn này.
Nguyễn Lệ thật ra rất quen thuộc với việc này. Cô vốn là sinh viên thiết kế thời trang của Đại học Kinh Thị nên một số kỹ năng thực hành vẫn còn.
Bởi vì tóc của cô vừa bị nước mưa làm ướt, nhìn không được đẹp nên Nguyễn Lệ chỉ đơn giản búi mái tóc đen của mình lên.
Khi cô bước ra khỏi phòng rửa tay, bàn ăn đã trở về trạng thái vui vẻ. Cô nhìn vào chỗ trống có bộ dao nĩa mới tinh.
Phía đối diện ghế trống còn có một người đàn ông, Nguyễn Lệ khẽ cau mày.
Trong những bữa tiệc gia đình như này, thứ tự ngồi trên bàn ăn rất quan trọng, nhưng hiện tại bữa tiệc đã bắt đầu, nên việc đổi chỗ ngồi có chút bất tiện, vậy nên người đàn ông liền ngồi đối diện cô.