Phó chủ tịch vừa nhắc đến là anh cả Phó Trinh, tuy có chút năng lực kinh doanh nhưng ông ấy cũng không thể kiểm soát được một đế chế kinh doanh khổng lồ như vậy. Người anh thứ hai là Phó Quân, hàng năm đều ở trong quân đội, lại nói người trong giới chính trị không thể làm kinh doanh, đối với việc nhà trước nay cũng không có hỏi qua.
Chỉ có Phó Hoài Châu xếp cuối bảng lại là một người rất thông minh, có tư duy, sớm đã nổi tiếng trong giới ở Kinh Thị.
“Từ khi ngài trở về đã có rất nhiều người tới đưa thiệp mời, tôi đã giúp ngài lọc ra một ít sự kiện không liên quan...”
Tiếng “bang” vang lên rõ ràng trong màn mưa, sau đó là tiếng lốp xe phanh gấp đột ngột trên đường.
Báo cáo của trợ lý Tần đột ngột bị dừng lại, anh ta gần như bị ném về phía trước trên bảng điều khiển, may mắn cả người vẫn đang thắt dây an toàn.
"Có chuyện gì vậy?" Trợ lý Tần nhìn tài xế cũng đang giật mình.
“Phó tổng, chiếc xe phía sau đâm vào chúng ta.” Người tài xế thành thật nói, ai mà ngờ rằng đi vào trang viên của nhà họ Phó rồi, lại vẫn có người bất cẩn như vậy.
Hai chiếc xe xa xỉ trong phút chốc bị móp méo đến mức không thể nhận ra.
“Cô không sao chứ?” Trần Tĩnh cũng giật mình, vội vàng nhìn cô gái bên cạnh suýt chút nữa đập đầu vào ghế.
Nguyễn Lệ xua tay, đúng là hôm nay cô ra ngoài mà không xem hoàng lịch.
Tài xế cũng rất sợ hãi, giọng nói run rẩy. Dù sao thì cho dù có bán hết tài sản cũng cũng không đủ tiền đền nổi cho loại xe này “Thật xin lỗi thưa tiểu thư, trời mưa to quá, tôi không nhìn rõ khoảng cách phía trước, với đây cũng là lần đầu tiên tôi lái loại xe này, nên vẫn chưa quen lắm…”
Nguyễn Lệ nhẹ nhàng vỗ ngực mình, tài xế hôm nay quả thực chỉ là tài xế lái thay, bởi vì lúc sáng sớm cô muốn đi ra ngoài, nên một mực đem theo tài xế lái thay này đi cùng.
Cô nhìn chiếc xe phía trước bị va chạm nặng, do trời mưa to cô vẫn chưa nhận ra đó là loại xe gì, tóm lại sẽ không có chuyện đền không nổi.
“Anh không sao là được rồi, tôi xuống xem người lái xe phía trước là ai.” Nguyễn Lệ thu áo choàng của cô lại, chuẩn bị xuống xe. Cô cũng không để tâm đến tình huống này là gì, có thể đến nhà họ Phó vào buổi tối như này, chắc hẳn cũng không phải là người xa lạ.
Trần Tĩnh cầm ô cho cô, còn Nguyễn Lệ nghiêng người về phía cửa chính, vừa kịp nhìn xem chủ nhân chiếc xe là ai.
“Phó tổng, ngài vào trước đi, tôi sẽ xử lý.”
Phó Hoài Châu khẽ gật đầu, trợ lý Tần xuống xe trước, mở cửa xe ra, chờ người đàn ông xuống xe.
Trước cửa chính còn có một đoạn đường dài, Phó Hoài Châu bước đi chậm rãi nhàn nhã. Trời mưa to, dù có cầm ô cũng không tránh được bị nước mưa dính vào, thỉnh thoảng cũng sẽ có những vũng nước nhỏ trước mặt anh.
Đôi giày da giẫm lên mặt đất, nước bắn tung tóe lên đôi giày màu đen được may riêng, đồng thời cũng văng lên một phần vải trắng trước mặt.
Không khí yên tĩnh hai giây, trợ lý Tần cũng không chú ý tới người đã đi đến bên cạnh mình từ lúc nào.
Sau đó cô gái thở hổn hển kêu lên, hay nói chính xác hơn là hét lên.
“Anh... anh là ai?” Nguyễn Lệ nhìn chiếc váy của cô bị nước mưa làm bẩn, gấu váy cùng với vết mực bên trên dường như chỉ thiếu chút nữa thôi, là đồng màu với nhaụ Hơn nữa chiếc ô trước mặt lại được người đàn ông giơ lên cao, những giọt nước mưa cứ thế bay về phía cô.
“Tiểu thư, nếu là chuyện bồi thường, nói chuyện cùng tôi cũng được.” Trợ lý Tần cuối cùng cũng hiểu ra sự tình, không ngờ rằng trong nhà họ Phó còn có người dám đi song song với Phó Hoài Châu, người bình thường đều sẽ phải nhường đường.
Nguyễn Lệ nhìn thủ phạm vừa giẫm vào vũng nước, nhưng lại cứ thế không nói một lời nào.