Trần Tĩnh từ khi lúc mang theo tiểu cô nương này bên người, vẫn luôn yên tâm kê cao gối đầu mà ngủ, tài nguyên không cần phải kéo về, có gương mặt này của cô, cùng với mối quan hệ của Nguyễn Lệ, chọn tài nguyên vẫn là chọn những tài nguyên tốt nhất. Không cần phải lo lắng về scandal, bởi vì cô gái trẻ này luôn giữ mình rất tốt. Ánh mắt của cô ấy vẫn luôn cao hơn đầu, thậm trí cô ấy không thèm để bất kỳ người đàn ông nào lọt vào mắt của mình.
Thêm nữa, Nguyễn Lệ cũng rất hào phóng với những người xung quanh, chẳng hạn như túi xách hàng hiệu, tiền thưởng cuối năm cũng không bao giờ keo kiệt, ngoại trừ việc tính tình của cô ấy thỉnh thoảng có một chút nóng nảy.
…
"A, bộ váy này bị dính mực rồi, có nên vứt đi không?” Cô gái chớp chớp đôi mắt to, ngây thơ nhìn Trần Cảnh, như muốn hỏi ý kiến.
Được rồi, kỳ thật đây cũng không phải là thỉnh thoảng có chút nóng nảy, Trần Tĩnh đã quen với cách thức làm việc của của tổ tông này.
Chiếc váy này là tác phẩm của một nhà thiết kế thời trang cao cấp nổi tiếng, chỉ những khách hàng VIP Haute Couture mới có thể mua được, nhưng Trần Tĩnh đoán ngày mai chắc chắn nó sẽ được đặt ở một xó nào trong góc tủ.
“Chúng ta có nên thay đổi lớp trang điểm không? Để lát nữa có ai hỏi, thì tôi có thể nói rằng chúng ta đến muộn vì cảm thấy không khoẻ ở trường quay không?” Trần Tĩnh đang gãi đầu, suy nghĩ về ý tưởng này.
Nguyễn Lệ khẽ cau mày, Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng cô sẽ làm theo ý mình, thì lại nghe thấy sự từ chối quyết liệt từ cô.
"Cũng không phải là tôi cố ý đến muộn. Hơn nữa, tôi không muốn mình xấu xí như vậy. Tôi đã lập lời thề từ năm 7 tuổi…”
“Cô đúng là yêu cái đẹp đến chết.” Lời nói của Trần Tĩnh khiến tai cô ù đi.
Nguyễn Lệ càng nhìn vết mực trên váy cô càng cảm thấy khó chịụ Gần đây cô đang quay một bộ phim cổ trang, loại kịch bản phải múa với mực này là không thể thiếu, nữ chính thứ hai dường như không có mắt, cô khi đó đã rời khỏi phim trường, thậm chí đã thay quần áo bình thường nhưng cô ta vẫn đụng phải cô.
“Tôi ghét nhất những ngày mưa, mọi thứ trông thật chán nản…”
Chiếc xe màu đen phóng nhanh trên đường, một trận mưa lớn như trút nước đã xua tan nỗi buồn chán trong không khí nhiều ngày đầu hè.
"Sáng nay tập đoàn Phó Thị chính thức thông báo Phó lão tiên sinh sẽ lui về hậu phương, con trai của ông ấy là Phó Hoài Châu sẽ trở thành lãnh đạo mới của Phó Thị.”
“Phó Hoài Châu mấy năm trước được phái ra nước ngoài làm việc, nghe đồn ngày mai anh ấy sẽ trở về Trung Quốc. Như chúng ta đều biết, vị lãnh đạo mới này là con út trong ba người con trai của nhà họ Phó. Lần này anh ấy trở về Trung Quốc, sẽ phải đối mặt với thách thức tiếp quản một đế chế kinh doanh có giá trị lên đến hàng trăm tỷ.”
Thời tiết từ xuân sang hạ, nước mưa rơi tầm tã, như trút nước, trong bóng đêm, ánh đèn của chiếc Rolls Royce thương vụ chiếu loá mắt, thân xe đen như một con báo phi trong làn mưa.
"Lão gia đã chính thức về hưu, cùng lão phu nhân đi du lịch nước ngoài, hiện tại trong trang viên chỉ còn phó chủ tịch." Trợ lý Tần ngồi ở phía trước báo cáo tình hình.
“Ừ.” Giọng người đàn ông nghe càng lạnh lùng hơn trong màn mưa, khi anh vừa đi ngang qua màn hình quảng cáo lớn nhất trung tâm Kinh Thị, mấy câu tin tức đang chiếu ở đó dường như không có tác dụng đe doạ nào đối với anh. Cái gì mà đế chế trăm tỷ, cũng chỉ là một cái búng tay của anh mà thôi.
Kỳ thật, Phó Hoài Châu là bị phía trên trực tiếp gọi về, đây cũng là một trong những dự liệu trước đó của tập đoàn. Phó lão gia có ba người con trai.