⬅ Trước Tiếp ➡

Hổ Phách giãy dụa thân thể, đẩy ra người đang áp ở trên lưng mình, cảm giác một chút rằng thân thể có chút dinh dính vì mồ hôi, trong ấn tượng còn đầy đủ cảm giác hoa huyệt bị rót vào đến tràn đầy, nhưng là lại không hiểu vì cái gì mà thân thể tưi động chảy ra,. Bên giường một đống quần áo hỗn độn, Hổ Phách miễn cưỡng nhận ra rằng tối hôm qua vừa vào cửa thì quần lót đã bị kéo xuống, bị ném ở cửa xong rồi bắt đầu khởi động, xem ra tối hôm qua khi cô đang mơ mơ màng màng ngủ thì Long Mã đã lau dọn sạch sẽ cho cô rồi.
Có thể là lần đầu tiên nên cậu ta đang cố gắng muốn thể hiện mặt tốt, nhưng là dù có mơ cô cũng không nghĩ mình có thể dêx dàng tha thứ cho cậu như vậy.
Thân thể Hổ Phách có chút bủn rủn, vừa động một chút hạ thể liền nóng bừng, cô cầm lấy drap giường mà bỗng dưng nghiêng ngả chao đảo, mở tủ quần áo ra đế tìm quần áo muốn mặc cho ngày hôm nay. Long Mã cũng từ trên giường bò lên, thân thể thon dài của thiếu niên quả là khỏe mạnh, cơ bắp ẩn chứa lực lượng vô hạn, cậu nhích đi đến phía sau Hổ Phách, ôm lấy Hổ Phách từ phía sau lưng, đem mặt kề sát tấm lưng trắng nõn bóng loáng của Hổ Phách.
"Tôi thích tiền bối, từ lần đầu tiên nhìn thấy tiền bối tôi đã bắt đầu thích chị rồi." Thiếu niên nghe thấy thanh âm nhảy lên của trái tim Hổ Phách thì giọng nói trầm thấp khàn khàn nói ra tình cảm trong lòng cùng trần đấy ái mộ " Tôi lần đầu tiên thích một người, bắt đầu từ ngày đó tôi đã luôn nghĩ làm sao mới có thể để cho tiền bối chú ý tới tôi, khiến ánh mắt tiền bối không ly khai khỏi người tôi, khiến cho tiền bối trở thành bảo vật của mình tôi. Nhưng là còn chưa đợi đến lúc nói thích chị thì chị đã là bạn gái của Long Nhã." Trong giọng nói của thiếu niên lộ ra ghen tị cùng ủy khuất "Rõ ràng là tôi thích tiền bối trước, lại không thể kết giao với chị."
" Luôn luôn tự bảo rằng, tiền bối hạnh phúc là tốt rồi. Nhưng là... Không có cách nào cả, tôi muốn tiền bối có thể hạnh phúc nhưng lại thống hận rằng ngoài tôi ra thì không thể có ai cho tiền bối hạnh phúc được." Thiếu niên ngừng một lát, nói tiếp "Tôi rất xấu xa. Sau khi Long Nhã rời khỏi tiền bối mà đi, tôi không có cách nào khống chế được khát vọng muốn tiền bối, làm ra loại sự tình này. Tiền bối, đừng chán ghét tôi..." giọng nói của cậu càng ngày càng nhỏ lại, Hổ Phách cảm giác có chất lỏng ẩm nóng nhỏ giọt ở trên lưng, theo lưng chảy xuống.
" Long Mã, buông tôi ra trước đi, dọn dẹp một chút rồi chúng ta nói về những chuyện khác được không?" Hổ Phách nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, vẫn còn thời gian để tới trường "Không còn sớm nữa, bất quá sau giờ học chúng ta lại nói chuyện nhé."
Long Mã trầm mặc một hồi "Tôi nghe tiền bối." Buông lỏng tay ra "Mượn phòng tắm của tiền bối một chút."
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, cánh cửa thuỷ tinh mờ mờ ảo ảo hiện lên bóng dáng thiếu niên, Hổ Phách đã mặc quần áo xong xuôi, đồng phục dường như cơ hồ đều bị phá hết nút thắt rồi, may là vẫn còn một bộ khác để thay. sau khi mặc xong, nhìn nhìn chung quanh một chút, Hổ Phách cầm lên áo vận động cùng quần của Long Mã ném ở bên giường, bên trên còn lây dính đầy hương vị tình dục, còn có chất lỏng khả nghi, cô đỏ mặt bước đến phòng rửa mặt, mở máy giặt ra ném vào, sau đó nhấn giặt sạch cấp tốc rồi rửa mặt.


⬅ Trước Tiếp ➡