⬅ Trước Tiếp ➡

"Là sao? Nhưng là hôm nay tôi đã thầm nghĩ sẽ bắn ở bên trong tiểu huyệt tiền bối, đem rót đầy tinh dịch của tôi vào tiểu huyệt, lần sau lại bắn ở chỗ này cũng thực rất tốt. Chuẩn bị tốt nhé tiền bối... A..." Côn thịt liên tục đập mạnh đi vào tử cung, quy đầu bị niêm dịch bao vây mà nhảy lên vài cái, lỗ nhỏ càng mở lớn, đại lượng tinh dịch bắn xuất ra.
"A... Lớn quá đi... Không cần bắn... lớn quá... Tha cho tôi... Đừng bắn nữa..."
Long Mã hoàn toàn bỏ qua lời cầu xin của Hổ Phách, gắt gao đè lại mông của cô, côn thịt thật sâu đi vào, cỗ lớn tinh dịch không ngừng bắn vào hoa huyệt đã bão trướng của Hổ Phách, tinh dịch nóng cháy có thể cho thấy Hổ Phách lại đến cao trào, dâm thủy cũng theo trào ra, khiến cho hoa huyệt đã căng lại càng tăng.
Rốt cục sau khi bắn xong, Long Mã dùng côn thịt ngăn chặn trước cửa huyệt, sau đó đem hạ thân đang dựng thẳng chậm rãi rút ra, côn thịt đa mềm yếụ Không sợ thăngr lên lần nữa, dâm thủy cùng tinh dịch vẫn là mãnh liệt mạn xuất ra, Hổ Phách  từ từ nhắm hai mắt, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ mỏng manh. Long Mã ấn tay ở trên bụng nhỏ đang căng trướng của Hổ Phách.
"Xem đi, hiện tại trên  thân thể tiền bối đều là tinh dịch của tôi, chị  là của tôi , tiền bối." Nói xong bàn tay dùng một chút sức ấn xuống, chất lỏng trắng sữa tư trong tiểu huyệt phun ra, tràn ra bắp đùi Hổ Phách, nhìn lại đã thấy cô ngủ say.
Lúc tiếng chuông điện báo của di động không ngừng kiên trì vang lên sau hai lần, Hổ Phách từ trong chăn vươn ra bàn tay như bạc ngọc, hai mắt nhắm nghiền sờ soạng đầu giường phát ra động tĩnh nhẹ, có người cầm lấy tay cô ở trên màn hình điện thoại di động vuốt một cái để nhận nghe điện thoại, sau đó đặt điện thoại ở bên tai cô.
"... Mẹ..."
2
"Hổ Phách không sao chứ? Tối hôm qua mẹ có gửi tin nhắn cho con vì trong bệnh viện có một số việc, mà đến hôm nay mẹ cũng không thấy Hổ Phách trả lời tin nhắn nên mẹ có chút lo lắng, con không có gì xảy ra chứ?"
"Con chỉ bị đau đầu thôi mẹ, không có việc gì đâu ạ." Có một bàn tay kkhoong an phận trượt đến trên eo mình, nhẹ nhàng vuốt ve.
" Thật có lỗi với con Hổ Phách, mẹ không thể trở về để chăm sóc con, Nếu thân thể không thoải mái thì con hãy xin giáo viên nghỉ học, rồi nhanh chóng đến bệnh viện gặp bác sĩ xem sao nhé."
"mẹ không cần phải quá lo lắng đâu ạ, con tự biết chăm sóc chính mình, mẹ cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhé." Sau lưng một màn nóng cháy thân thể, cánh tay rắn chắc ôm sát lấy eo cô, trên gáy liên tục rơi xuốnng những nụ hôn vụn vặn.
"Mẹ biết rồi, có gì con goii ngay cho mẹ nhé, tạm biệt."
"Con chào me."
Điện thoại vừa ngắt, di động đã bị ngang ngược rút đi ném ở trên giường, cả người cô đều bị vây khốn, sau gáy bị cọ xát, hơi thở nóng cháy phả vào tấm lưng trần truồng.
Mùa đông vào sáng sớm, ổ chăn ấm áp là thứ luôn làm cho người ta lưu luyến, huống chi là độ ấm khiến cho thân thể càng thoải mái. Hổ Phách dụi dụi mắt, mang theo điểm mê mang phát ra chút ngây ngốc, rốt cục nhớ tới tối hôm qua điên cuồng nhưu thế nào. Thân thể ở cùng nhau dây dưa, bị tiến vào điên cuồng mà mang đến khoái cảm vĩ đại, cuối cùng là cự tuyệt khóc hô nhưng vẫn là bị bắn vào thật sâu bên trong...


⬅ Trước Tiếp ➡