⬅ Trước Tiếp ➡

Rửa mặt chải đầu xong, máy giặt cũng ngừng lại. Trở lại phòng ngủ, Long Mã đã tắm xong, chỉ mặc quần lót ngồi ở trên mép giường, tóc đen nhánh ướt sũng nhỏ từng gọt từng giọt xuống, tựa như con mèo vừa bước ra từ trong nước.
"Để tôi trước tiên đi xuống làm điểm tâm, cậu chuẩn bị xong thì xuống dưới." Hổ Phách ném quần áo cho cậu, đóng cửa lại đi xuống lầụ
Long Mã ôm quần áo, cả người đảo về phía sau, nằm chôn ở trên giường mềm mại của Hổ Phách, tiền bối không có trở mặt, xem như đó chẳng phải là điềm tốt sao? Nhớ tới tiền bối đêm qua ở dưới thân mình rơi vào sâu trong dục vọng, hạ thân lại có dấu hiệu ngẩng đầụ
Đúng là cuồng tình dục mà, không được như vậy, sáng nay mà làm tiếp nhất định sẽ khiến tiền bối ghét mình mất. Cậu từ trên giường ngồi dậy, nhanh chóng mặc xong quần áo rồi đẩy cửa ra đi xuống lầụ
Không làm bữa sáng cầu kỳ, Hổ Phách chỉ tùy tiện nướng vài miếng bánh mì, quét mưuts hoa quả, rót hai cốc sữa. Hai người ngồi ở trước bàn trầm mặc ăn bữa sáng.
"Này, Long Mã... Tại sao cậu lại thích tôi?" Hổ Phách mở miệng trước, vị tân tinh tennis này thật sựu có rất nhiều nữ sinh trong trường thích cậu ta "Có rất nhiều cô gái đáng yêu xinh đẹp thích Long Mã mà."
"Nhưng bọn họ không phải là tiền bối. Người khác thích tôi với chuyện tôi thích tiền bối thì có liên quan gì với nhau đâụ" Ăn xong bánh mì, thiếu niên cau mày ngẩng đầu lên uống một hơi hết cả cốc sữa.
"Chắc Long Mã cũng biết, tôi với Long Nhã vẫn chưa chia tay." Uống sữa xong, Hổ Phách đứng dậy đem cái đĩa avf ly thủy tinh bỏ vào bồn rửa "Bất luận là anh ấy đi mà không lời từ biệt, hay là anh ấy đi tìm người con gái khác, nhưng chúng tôi cũng chưa có chính thức nói lời chia tay." Hắn ta đi im hơi lặng tiếng, sau đó liền cắt đứt liên lạc, ngay cả cơ hội để nói chia tay cũng không có.
Long Mã trầm mặc, bởi vì loại lý do trời ơi đất hỡi này mà cậu bị cự tuyệt sao? Không cam lòng.
"Bởi vậy nên tôi không thể lập tức đáp lại tình cảm của Long Mã đâụ Cho nên... Long Mã có thể chờ đến khi tôi và người đó chính thức nói chia tay không?" Hổ Phách mỉm cười nói. Thích là thích thật, nhưng như thế là có lỗi với Long Nhã, tình cảm ích kỷ như vậy là không được, cô không thể dễ dàng dao động mà làm vậy.
Long Mã mừng như điên đứng lên, bước đến bên người Hổ Phách gắt gao ôm lấy cô.
"Không sao hết. Chỉ cần tiền bối không chán ghét tôi, có thể để tôi được ở bên tiền bối thì dù đợi bao lâu cũng được." Kỳ thực trong lòng cậu đã tính toán làm sao để liên hệ với tên Long Nhã kia rồi, muốn anh ta nói lời chia tay với tiền bối, khiến tiền bối triệt để trở thành của mình, danh chính ngôn thuận làm cô gái của cậụ Long Mã hôn nhẹ lên đuôi long mày của Hổ Phách "Tôi sẽ đợi đến ngày đó. Cũng sẽ giống như trước đây, tôi sẽ luôn ở bên tiền bối." Hoàn toàn không rõ không rõ tại sao chỉ là câu nói rất bình thường của tiền bối nhưng bản thân lại có cảm giác trầm mê quang mang, bên người cô lýc nào cũng có người như hổ rình mồi, bất quá không có vấn đề gì, cậu nhất định sẽ bảo vệ chặt chẽ cho tiền bối.


⬅ Trước Tiếp ➡