⬅ Trước Tiếp ➡
Cho dù căm hận vô cùng, Hoa Ly cũng không thoát khỏi sự trói buộc của hắn. Nước mắt nàng thấm đẫm vải lụa. Nam nhân phía trên đã đưa tay vào giữa hai chân nàng khám phá.
"Ô..ô.."
Chân nhỏ trắng mịn của nàng giãy dụa kịch liệt trong tay hắn, mạnh mẽ giãy ra. Huyệt nhỏ đỏ hồng của nàng non nớt như hoa, âm môi khép kín, theo động tác ra sức giãy dụa của nàng mà run rẩy khép mở. Âm mao thưa thớt cong cong, cánh hoa hơi cong phát triển vô cùng tinh xảo.
"Đến cả chỗ này cũng trở nên đẹp hơn rồi." So với năm đó khi nàng hôn mê, lần này Nguyên Đình càng thêm phóng túng buông thả hơn. Hắn đè hai chân nhỏ của nàng mở ra rộng nhất có thể, hơi thở khô nóng đều phả lên lòng bàn chân nàng, hắn trầm giọng nói: "Khi đó đến cả ngón tay ta cũng không nhét vào được."
Vừa nghĩ tới chỗ đẹp như thế này từ sớm đã bị người đàn ông khác tùy ý tiến vào, ánh mắt mê luyến của hắn bỗng có chút hung ác thâm hiểm, dục vọng như lửa giận bỗng chốc cuộn trào lên. Hắn cúi gần thêm một chút, mở miệng liếm cách hoa môi xinh đẹp kia.
Hoa Ly xấu hổ vô cùng liều mạng dãy dụa. Nơi mẫn cảm mềm mại như thế bị hắn dùng răng môi nhấm nháp, vừa liếm vừa mút, tiếng nước dâm đãng vang lên. Nàng điên cuồng khóc lóc lắc đầu, không ngừng thở dốc.
"Năm đó Trẫm cũng liếm nàng như thế này. Chẳng mấy chốc làng liền chảy ra rất nhiều nước. Đúng, chính là giống như bây giờ. Dâm thủy của nàng vừa chảy ra, Trẫm liền biết được A Ly của Trẫm thật ra là một đứa trẻ dâm đãng."
Hắn cười thành tiếng. Mặc dù nàng không nhìn thấy nhưng cũng có thể tưởng tượng ra được lúc này hắn đang đắc ý điên cuồng khiến người ta sợ hãi. Ngôn từ dâm đãng khiến cho Hoa Ly xấu hổ nhục nhã. Sức lực cuối cùng cũng đã dùng để giãy dụa thoát ra khỏi hắn, nhưng nàng làm sao là đối thủ của Nguyên Đình được. Người này học võ, lại được cả trời sinh khỏe mạnh, bắt được nàng chuyện dễ dàng nhất.
"Ô..ô..ô"
Nàng phát âm không rõ phẫn nộ mắng chửi vẫn rất dễ nghe. Nguyên Đình xoa nhẹ kẽ hoa đã ẩm ướt của nàng, ngẩng đầu nhìn linh vị của Hoàng huynh, khóe môi tuấn mỹ hơi cong lên tạo thành một đường cong thê lương khiến người ta sợ hãi. Hắn chỉ cảm thấy bao nhiêu năm ghen tỵ và kìm nén đều bởi vì thời khắc này được buông thả.
"Nhiều năm như thế rồi, trong giấc mơ, trong trái tim Trẫm toàn là hình bóng của nàng. Mỗi lần nhìn thấy bộ dáng nàng và Hoàng huynh thân mật, Trẫm đều như muốn phát điên lên. Huynh ấy không chết, Trẫm làm sao có thể có được nàng chứ."
Lời nói ra đều mang đầy sát khí hung ác. Hắn nâng lên một chân của Hoa Ly, hôn dọc theo mắt cả chân bạch ngọc lên phía trên. Sự tiếp xúc thế này vô cùng biến thái. Đôi chân dài nhỏ của nàng bị hắn nắm lấy đến giãy dụa cũng không dám. Khi nàng bị hắn cắn một miếng, lập tức run rẩy sợ hãi.
"Khi nàng xuất giá, Trẫm cả đêm mất ngủ. Ngày thứ hai lại nhìn thấy chăn của hai người."
Hắn cười lạnh lẽo, tiếng ha ha đó thật sự rất đáng sợ.

⬅ Trước Tiếp ➡