⬅ Trước Tiếp ➡
"Ô..a.. cút ra.. cút ra.."
Hắn vừa ăn vừa vân vê ngực nàng. Bộ ngực sữa mềm mại bị hắn xoa nắn đến biến dạng, lực tay rất mạnh khiến cho nàng kêu đau không ngừng. Răng hắn cắn lấy nhũ hoa, giày vò khiến cho chỗ đó đỏ lên. Hắn phóng đãng cẩn thận ngậm cắn, khiến nàng tê dại.
"Ngực sữa của Hoàng tẩu lại to hơn rồi, có biết năm đó yến tiệc trong cung, Trẫm đã bỏ thuốc vào trong rượu của nàng, nàng ngất trên giường của Trẫm, đẹp vô cùng. Trẫm cũng vân vê nó như thế này đó."
"Cái.. cái gì?" Hoa Ly phẫn nộ mở trừng mắt, lập tức nghĩ tới sau ngày trở về từ trong cung, trên người có rất nhiều vết tích. Khi đó nàng nghĩ là do uống rượu bị nổi mẩn đỏ, lại chưa từng nghĩ tới hóa ra là như thế này. Nàng nhìn Nguyên Đình trong sợ hãi lẫn căm phẫn, hận không thể coi ánh mắt là dao nhọn, chém hắn ngàn vạn đao.
Hắn mút lấy nhũ hoa đã đỏ lên của nàng, xoa nắn cái bụng nhỏ eo thon của nàng, khuôn mặt tuấn tú thỏa mãn thở gấp: "Mặc dù Trẫm rất thích mắt của nàng, nhưng lại không thích ánh mắt như thế này."
"Không."
Hắn dùng dây thừng trói chặt hay tay nàng lại, lại dùng mảnh lụa rách bịt mắt nàng lại."
"Trẫm cũng không muốn làm nàng bị thương, ngoan ngoãn một chút."
Trong hô hấp toàn là hương thơm của nàng ấy, hắn giữ lấy tuyệt mỹ giai nhân đang không một mảnh vải che thân kia. Nàng đã trưởng thành rồi, cơ thể nàng lả lướt mềm mại, tinh tế cân xứng đang không ngừng vặn vẹo trong đống hỗn độn, cứ uốn éo như thế khiến cho đôi mắt hắn lại đen trầm xuống, hắn từng chút từng chút dùng vật dưới thân mình hung hăng đâm nàng. Cho dù cách một tầng vải mỏng, hắn cũng phát ra tiếng gầm nhẹ thỏa mãn.
Nhiều năm như thế rồi, hắn chưa từng động vào bất kì nữ nhân nào. Người hắn muốn chẳng qua chỉ là một Hoa Ly mà thôi.
Nhanh thôi, hắn sẽ được như ý nguyện rồi.
"Ngươi buông ta ra.. buông ta ra.. Aaaa.. khốn nạn, ngươi mau giết ta đi.. Ô..ô.."
Hắn lấy mảnh lụa mỏng nhét vào miệng nàng, ngăn chặn tiếng mắng chửi của nàng. Hắn chạm vào lòng bàn chân mềm mại ấm áp của nàng, liếm gò má phấn trắng như tuyết của nàng, thật cẩn thận nâng lên, vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Không nhìn thấy ánh mắt giận giữ hắn của nàng, thật tốt.
"Vẫn là A ly khi đó ngoan ngoãn hơn, sẽ không mắng Trẫm, sẽ không giãy dụa. Nàng ngoan ngoãn để cho Đình ca ca ăn ngực sữa của nàng, sờ huyệt nhỏ của nàng, cả lỗ nhỏ phía sau của nàng nữa, Trẫm cũng đã dùng ngón tay cắm vào rồi."
"A.."
Nàng sợ hãi, nức nở không ngừng, vừa phẫn nộ vừa bất lực. Tiếng nức nở không thành lời khiến cho Nguyên Đình càng thêm nhiệt huyết sôi trào. Đầu lưỡi hắn lướt qua cánh môi mềm mại của nàng, bàn tay không ngừng vuốt ve khắp cơ thể trần trụi như ngọc của nàng.
"Đừng khóc, đừng khóc. Hoàng huynh đã chết không nhắm mắt, nàng khóc như thế, Trẫm rất khó chịu."
Hắn dùng lời nói độc ác nhất, đem hết những đau khổ mà họ đã mang lại cho hắn trả lại hết thảy cho bọn họ. Hắn đè cơ thể mềm mại, trắng nõn xinh đẹp kia xuống, mạnh mẽ lưu lại trên cơ thể nàng ấy rất nhiều dấu vết chỉ thuộc về riêng hắn.

⬅ Trước Tiếp ➡