"Chăn của nàng Trẫm vẫn còn cất cẩn thận, mặc dù vết máu bên trên không phải chảy vì Trẫm, nhưng nó lại luôn luôn nhắc nhở Trẫm."
Hoa Ly run rẩy sợ hãi, dường như đoán được hắn muốn nói gì, tiếng khóc càng thêm đau thương. Ba người quen biết đã mười năm, nàng trước nay chưa từng biết hắn lại đáng sợ như thế. Rõ ràng, rõ ràng ngày thứ hai khi vào cung, hắn còn cười nói chúc mừng nàng với Tề Vương mà.
Nhìn thấy nàng sợ hãi cuộn người lại, đường cong lả lướt duyên dáng đều đang run rẩy, hô hấp Nguyên Đình chợt khô nóng hơn. Ngón tay dài thẳng nhanh chóng cởi bỏ long bào của mình, ném sang bên cạnh. Hắn cởi ra bức thiết của mình, lại túm lại Hoa Ly đang muốn chạy trốn đè xuống cạnh y phục lộn xộn. Hắn ấn nàng xát vào cự long to lớn đang nổi gân hung dữ. Hắn đỉnh cự bổng to lớn thô ráp mạnh mẽ của mình vào trong nàng.
"Nó chưa từng chạm qua bất cứ nữ nhân nào, A Ly nhất định sẽ thích nó."
Khoảnh khắc xâm nhập vào cơ thể nàng, hắn kéo bỏ mảnh lụa che mắt nàng ra.
"Ô.."
Nguyên Đình mạnh mẽ tiến công trong chớp mắt chợt dừng lại. Trong đôi mắt thấm đẫm nước mắt đang trừng lớn của nàng, hắn nhìn thấy sự kinh ngạc không thể tin được của mình.
"Nàng, nàng và Hoàng huynh.."
Huyệt khẩu phấn nộn bị vật lớn chen vào căng cứng, khi chút vệt máu chảy ra, Nguyên Đình mới xác định trở ngại hắn mới phá vỡ kia có hương vị gì. Khi còn nhỏ hắn đã trở thành Thái Tử, sau này lại trở thành chủ của thiên hạ, mặc dù chưa từng chạm qua bất kỳ nữ nhân nào, nhưng cũng vì Hoa Ly mà hiểu biết được chút chuyện thầm kín này.
Nàng chưa từng bị Nguyên Thiện chạm tới, chuyện này khiến cho hắn vui mừng đến điên cuồng không biết nên làm gì.
"A Ly, A Ly, Trẫm không biết, Trẫm nên làm nhẹ một chút. Có đau không?" Rút ra khỏi nơi chặt chẽ như muốn đòi mạng kia, vệt máu hồng nhạt dính lên côn thịt của hắn. Ngón tay hắn run rẩy lấy bỏ khăn bịt miệng của nàng, cả dây thừng trói tay cũng tháo ra rồi. Hắn muốn an ủi nàng.
"Cút ra!"
Nàng cố nén sự tức giận, thanh âm khàn khàn hét lớn lên với hắn. Ánh mắt căm hận mãnh liệt khiến cho hắn như rơi xuống vực sâu.
"Ta phải nói cho mọi người biết, là ngươi giết Thiện ca ca. Thứ cầm thú mặt người dạ thú như ngươi không được chết yên ổn đâu." Nàng muốn bò lên khỏi long bào của hắn. Máu xử nữ và dâm thủy chảy ngoằn ngoèo trên đùi nàng, đẹp đến kích mắt.
Nguyên Đình cứ kinh ngạc nhìn nàng.
"Là ngươi, là ngươi chia rẽ hai chúng ta. Tên súc sinh nhà ngươi, ta chỉ yêu Nguyên Thiện, chỉ yêu huynh ấy thôi. Ngươi cút ra đi."
Đau chính là sự đau đớn nhung nhớ đến xé rách tim gan, mà lý trí còn sót lại của Nguyên Đình lại là thứ không được phép đau đớn. Vào khoảnh khắc này, tất cả đau đớn đều không còn nữa.
Hắn lại túm Hoa Ly đang gào thét đè xuống dưới thân mình. Hắn bóp chặt cái eo mềm mại của nàng, đè hai chân trắng nõn của nàng xuống, mạnh mẽ lại tiến vào trong cơ thể nàng. Hắn thô bạo va chạm vào cơ thể nàng, không hề có một chút do dự nào nữa.