Chẳng ai ngờ rằng Lục Quốc Bình biến mất một năm sẽ trở về vào lúc này, tất cả mọi người đều có chút sững sờ.
Chỉ có âm thanh của hệ thống vang lên bên tai Lục Đào nghe vô cùng sốt sắng.
Bảo cháu đừng nói, cháu không nghe thấy hả? Hôm nay không cho cháu biết cái gì gọi là kinh ngạc, chú cũng không phải là số 250
Lục Đào không chút chú ý, chỉ mờ mịt nhìn người phụ nữ đầu quấn băng gạc nằm trên giường, "Mẹ ngủ rồi hả?"
Đám người không biết trả lời cô bé như thế nào.
Ngược lại là bà cụ Lục lập tức tỉnh táo tinh thần, "Trở về thật đúng lúc Ta cũng phải hỏi một chút, một năm nay nó không trở về, thư cũng không gửi, đều đi chết ở đâu rồi?"
Nhưng mà bà ta tìm nửa ngày, cũng không thấy được bóng dáng con trai cả, "Cha mày đâu?"
"Là ở chỗ này nha."
Tiểu Lục Đào quay đầu một chỉ vào không khí ở bên ngoài.
Hô hấp bà cụ Lục cứng lại.
Sắc mặt của những người khác cũng có chút thay đổi.
Tuy nói phá tứ cựu đã nhiều năm, nhưng nông thôn nhiều kiêng kỵ, quản cũng không nghiêm, vẫn có không ít người tin những này.
Lúc này liền có người mở miệng, "Thím Lục, tôi thấy thím vẫn nên mau chóng đưa vợ Quốc Bình đi bệnh viện đi."
"Đúng đúng, chúng ta vẫn nên mau chóng đưa chị dâu đi bệnh viện đi."
Lỡ như bác cả biết bọn họ thấy chết không cứu, tìm bọn họ đòi mạng thì làm thế nào?
"Đừng nghe nó nói lung tung "
Bà cụ Lục đến cùng trải qua nhiều chuyện, còn có thể ổn định, "Chủ tịch đã nói, những quỷ thần kia đều là gạt người."
Lời còn chưa dứt, bóng đèn treo trên đỉnh đầu ba ta đột nhiên tối sầm lại, lóe lên.
Lục Đào nghe được âm thanh xì xì quen thuộc, hưng phấn vô cùng, nhảy dựng lên chỉ vào bóng đèn, "Cha Là cha "
Vợ Lục Lão Nhị lúc ấy liền trợn mắt nhìn, run rẩy nói, "Mẹ, anh cả, anh ấy trở về "
Những người khác cũng vô thức lui ra phía sau một bước, ánh mắt nhìn bà cụ Lục có chút không đúng.
Bà cụ Lục con mắt dựng lên, đưa tay vặn lỗ tai Lục Đào.
"Mấy ngày không trị mày thì mày ngứa da đúng không? Nói Ai dạy mày?"
Nhưng mà, không chờ bà ta nắm chặt Lục Đào, bóng đèn trên đầu "tách" một tiếng nổ tung.
Một giây sau, trong phòng hoàn toàn rơi vào trong bóng tối.
Bóng đèn vừa nổ tung, vợ Lục Lão Nhị liền hét lên một tiếng, co vào góc tường.
"Em không phải là gặp chết không cứu Anh cả anh đừng tìm em, đừng tìm em "
Cô ta vừa nói ra lời này, bà cụ Lục người chân chính thấy chết không cứu, liền đen mặt.
"Con câm miệng cho mẹ "
Bà cụ hung hăng trừng con dâu hai nhà mình một cái, "Đã nói là không có quỷ, đầu óc ngươi để phân khét, đặt chỗ này nói hươu nói vượn "
Vợ Lục Lão Nhị không có cãi lại, nhưng hô hấp vô cùng gấp gáp, rõ ràng là sợ tới cực điểm.
Những người khác trong lòng cũng có chút bồn chồn.
Đều nói ban ngày không làm việc trái lương tâm, ban đêm không sợ ma gõ cửa.
Nhưng đèn này sớm không nổ muộn không nổ, bà cụ Lục vừa muốn vặn tai cháu gái, liền nổ, cũng quá đúng lúc.
Đều ở chung một thôn, người nào không biết bà cụ Lục bất công, xưa nay không yêu thương một nhà con cả.
Ngay cả cưới vợ, bà ta cũng bỏ qua con trai cả Lục Quốc Bình, làm mai cho con trai út trước.
Lục Quốc Bình thấy vợ con bị ăn hiếp, nổ cái bóng đèn để cảnh cáo, cũng không phải là không có lý.
Trong lòng mọi người tính toán, đều đánh trống lui quân, không muốn xen vào việc nhà lão Lục nữa.
Lúc này, một chùm sáng từ bên ngoài đánh vào.
Lão nhị nhà họ Lục Lục Quốc Phú xách theo cái đèn pin đứng ở cổng, thăm dò đi đến nhìn, "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"
Vừa thấy chồng, vợ Lục Lão Nhị hoàn toàn khóc ra tiếng, "Quốc Phú, anh, cuối cùng anh cũng đến rồi Vừa rồi làm em sợ muốn chết "