⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mẹ bảo chú cho cháu ăn ngon nha, chú là bạn tốt của mẹ cháụ
"Vậy cháu đi hỏi mẹ một chút."
Tiểu Lục Đào nói, xách đôi chân nhỏ muốn chạy vào phòng.
ai, cái con bé này, nói bao nhiêu lần rồi, không thể nói với bên ngoài, không thể nói với bên ngoài Tai cháu bị điếc hả
Cái bảng lại điên cuồng lóe lên.
Tiểu Lục Đào không để ý tới, "Không nghe không nghe, cháu phải hỏi mẹ."
Ngay lúc sắp vọt tới cửa, âm thanh máy móc kia đột nhiên biến thành giọng nam mà Lục Đào quen thuộc.
Tiểu báo bối Đào Đào, đến cha mà con cũng không nghe sao?
"Cha?"
Lục Đào dừng chân lại, nghi hoặc quay đầu trở lại.
đúng, ta là cha. Âm thanh kia rõ ràng nhẹ nhàng thở ra.
Vợ Lục Lão Nhị vừa đổi nước xong quay trở lại nghe được tiếng cha này của Lục Đào, lại cứng đờ.
Cô ta còn tưởng rằng mình nghe lầm.
Không nghĩ tới một giây sau, cô bé liền cộc cộc cộc chạy về phía cô ta, "Cha Cha cha trở về rồi sao "
Vợ Lục Lão Nhị vô thức quay đầu, nhìn về phía cửa phòng sau lưng.
Ngoài cửa trống rỗng, không thấy một bóng người, chỉ có bóng đêm sâu thẳm cùng tiếng gió đêm rì rào.
Cô ta lại chậm rãi quay đầu trở lại, cười vô cùng cứng ngắc.
"Đào Đào, thím là thím mà. Có phải cháu ngủ đến lú rồi không, làm sao ngay cả thím cũng không nhận ra?"
Tiểu Lục Đào nhìn cũng không nhìn cô ta, chỉ vui vẻ nói chuyện với không khí.
"Cha cha, cha rốt cục trở về rồi Đào Đào đã có một, hai, bốn, chín. . ."
Cô bé chăm chú đếm đầu ngón tay, lúc đếm tới ngón thứ tư đột nhiên kẹp lại.
"Chín tháng. . . Chín tháng. . . Sau chín tháng là mấy á?"
Không ai có thể trả lời cô bé, vợ Lục Lão Nhị đã nghe thấy mà toàn thân sợ hãi.
Đều nói mắt trẻ con rất sạch, có thể nhìn thấy mấy thứ bẩn thỉụ
Bác cả không phải thật sự chết ở bên ngoài, hồn trở lại đó chứ?
Phải biết, vì lấy lòng mẹ chồng, bình thường cô ta cũng chèn ép chị dâu Trần Phương Tú này không ít.
Nhất là một năm bác cả mất này.
"Có chồng giỏi giang thì sao chứ? Còn không phải không có số hưởng hay sao." Lời như vậy cô ta đã nói không ít.
Lỡ như. . .
Càng nghĩ trong lòng càng sợ, vợ Lục Lão Nhị mau chóng xông vào trong phòng, đứng ở nơi nhiều người dương khí cao.
Sau khi cô ta vào cửa, Tôn đại phu vừa vặn băng bó xong vết thương cho Trần Phương Tú, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, "Vẫn là mau chóng đưa đi bệnh viện đi."
"Bị thương rất nặng sao?" Đám người vội hỏi.
"Trên đùi gãy xương không sao, tôi đã nối xương lại rồi, uống mấy thang thuốc liền xương là chậm rãi lành lại. Mấu chốt là tổn thương trên đầu, làm không tốt bên trong có máu bầm, cho dù tỉnh, cũng sẽ ảnh hưởng đến đầu óc."
"Vậy sau này chẳng phải nó trở thành đồ ngốc hả?" Bà cụ Lục thốt ra.
Tôn đại phu thở dài, không nói chuyện.
Cho dù tỉnh cũng là đồ ngốc, vậy còn phí tiền thuốc men làm gì?
Đồ ngốc lại không thể làm việc.
Ánh mắt bà cụ Lục lóe lên.
Có người hỏi bà ta "Thím Lục, nếu không hiện tại chúng tôi vào trong đội mượn máy kéo, đưa vợ Quốc Bình đi bệnh viện đi."
"Không cần "
Lời ra khỏi miệng, bà cụ Lục mới phát hiện ngữ điệu của mình cứng rắn, lại bồi thêm nụ cười.
"Đã trễ thế như vậy nào lại làm phiền mấy cháu nữa? Phương Tú thể trạng rất tốt, nào có yếu ớt như vậy, thím thấy để nó ở nhà chăm sóc hai ngày liền tốt. Như vậy đi, các cháu về trước nghỉ ngơi, ngày mai nhìn xem tình hình lại nói."
Đây là không muốn cho chữa trị?
Vợ Lục Lão Nhị nghĩ đến tình cảnh vừa nãy, nhịn không được quay đầu mắt nhìn ngoài phòng.
Lần này, cô ta vừa vặn nhìn thấy Tiểu Lục Đào giống như một viên pháo nhỏ, lon ton chạy vào trong phòng.
"Mẹ mẹ, cha trở về rồi Cha trở về thăm chúng ta rồi "
⬅ Trước Tiếp ➡