Bởi vì chùm sáng này, bầu không khí ngưng trệ trong phòng cũng theo đó mà buông lỏng.
Bà cụ Lục trầm giọng nói với đứa con thứ hai "Bớt nghe vợ con nói lung tung đi, không có việc gì."
Chỉ là lời còn chưa nói hết, Lục Đào đột nhiên ba ba ba đập tay nhỏ, "Cha thật là lợi hại "
Đại khái là cảm thấy cha đang chơi với mình, cô bé một chút cũng không có sợ hãi, ngược lại thấy vô cùng hưng phấn.
"Cha lại làm thêm lần nữa đi Cha lại làm thêm lần nữa đi "
Bầu không khí trong phòng vừa có chút hòa hoãn, trong nháy mắt trở nên căng thẳng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Ngay cả âm thanh hệ thống trước đó một mực ở bên tai Lục Đào líu lo không ngừng cũng biến mất.
Cô bé hơi nghi hoặc một chút, "Cha làm sao không chơi nữa?"
Bà cụ Lục thực sự bị cô bé chọc đến nổi giận, đưa tay lại muốn vặn cô bé, "Hôm nay không đánh mày mày liền khó chịu đúng không?"
Vợ Lục Lão Nhị vừa thấy đã luống cuống, vội kêu mẹ, điên cuồng nháy mắt về phía đỉnh đầụ
"Thế nào? Đến cháu gái mà tôi cũng không được dạy dỗ nữa hả? Đừng nói Quốc Bình không có mặt, cho dù Quốc Bình có mặt cũng không dám nói nửa chữ không."
Ngoài miệng nói như vậy nhưng tay bà cụ Lục làm thế nào cũng không rơi xuống nổi, tức giận thu tay lại, "Chờ người đi tao lại dạy dỗ mày."
Vợ Lục Lão Nhị nhẹ nhàng thở ra, một giây cũng không muốn ở trong phòng này nữa, "Mẹ, con, con có chút khó thở, đi ra ngoài trước."
Cô ta nói xong, cũng mặc kệ bà cụ Lục có đồng ý hay không, túm ông chồng bên cạnh mình liền chạy ra ngoài.
Lục Quốc Phú vừa đi, trong phòng một lần nữa lâm vào bóng đen.
Mấy chàng trai nhìn thấy thời cơ, cũng nhao nhao chào tạm biệt, "Chúng tôi cũng đi về trước, thím Lục ngày mai cần người thì cứ gọi chúng tôi."
Tôn đại phu trước khi đi còn cố ý dặn dò một câu sớm đưa đi bệnh viện.
Không bao lâu sau, trong phòng chỉ còn lại hai bà cháu nhà họ Lục mắt lớn trừng mắt nhỏ, còn có Trần Phương Tú nằm trên giường.
Tiểu Lục Đào có chút sợ bà nội, vô thức nhìn về hướng bóng đèn.
Bà cụ Lục bỗng dưng căng da đầu, cũng không đoái hoài tới trừng trị cô bé, xoay người rời đi.
Lúc bà cụ Lục đi ra, người vây quanh bên ngoài đã tản đi, chỉ còn vài câu nghị luận xa xa bay tới.
"Vừa rồi đến cùng là thế nào? Sao tôi nghe được vợ Quốc Phú nói cái gì mà anh cả trở về hả?"
"Xuỵt nannan chuyện này cũng không thể nói lung tung, cẩn thận có người báo cáo cô phong kiến mê tín."
"Tôi lại không nói cho người khác, có cái gì không thể nói? Đến cùng phải Quốc Bình anh ta. . ."
Một trận gió thổi tan toàn bộ câu nói kế tiếp.
Bà cụ Lục vô thức khép chặt quần áo trên người, mau chóng tăng tốc bước chân, trở về phòng mình.
Sáng ngày thứ hai, vợ Lục Lão Nhị Lý Xuân Lan mang theo hai quầng thâm mắt vừa ra cửa phòng, liền bị mẹ chồng chửi xa xả vào đầu, "Mẹ chồng đã dậy, nàng dâu còn ở trên giường ngủ nướng. Cũng không biết đời tôi tạo phải cái nghiệt gì mà cưới phải hai cái sao chổi hại nhà như mấy người. . ."
Lý Xuân Lan biết đêm qua mình nói sai khiến mẹ chồng không vui.
Cô ta cúi đầu ngoan ngoãn nghe chửi, không dám giải thích mình bởi vì trong nhà có quỷ, hơn nửa đêm cũng không có chợp mắt.
Bà cụ Lục quở trách đủ rồi, lúc này mới nhét bầu hồ lô chứa bột mì vào trong tay Lý Xuân Lan, cười lạnh nói "Người nấu cơm còn nằm ở trên giường làm nương nương đó, không phải cô không thấy chết mà không cứu sao? Cô có lòng tốt như vậy, về sau công việc đều là cô làm."
Nói xong, bà cụ hừ lạnh một tiếng, đi ổ gà nhặt trứng gà.
Lý Xuân Lan đứng nguyên chỗ một lát, xoay tay lại bỏ bầu hồ lô vào bên trong túi vải đựng bột ngô.