Thế nhưng đúng vào lúc này đột nhiên cô cảm giác được
một dòng chất lỏng ấm áp từ thân dưới của cô chảy ra.
“Bệnh nhân bị băng huyết, nhanh chóng cấp cứu”
Cùng lúc với tiếng la của bác sĩ, ý thức của cô cũng dần
dần mất đi.
Đứa bé, con của tôi, bàn tay Trân Thanh Lan đưa về phía
đứa bé đang khóc ở bàn đối diện.
Nhưng mà ý thức đã bị rút sạch, trước mắt cô tối sâm.
Còn chưa kịp nhìn đứa bé.
Sau hai mươi tư tiếng Trần Thanh Lan được đẩy vào phòng
điều trị, đã thoát khỏi nguy hiểm.
Đẩy cửa phòng bệnh ra, y tá bưng khay đi vào, Trần Thanh
Lan cũng theo đó chậm rãi mở đôi mắt mệt mỏi, tay sờ lên lên
bụng dưới, chỗ đó đã bằng phẳng.
Cô quay đầu nhìn y tá đang đổi bình nước biển, giọng khàn
khàn hỏi: “Con của tôi đâu?”
“Chết non, đã được xử lý”
Cái gì?
Có phải cô nghe nhâm không?
“Cô y tá, có phải cô nhâm không? Lúc sinh ra con của tôi rõ