⬅ Trước Tiếp ➡
ràng vẫn còn sống, tôi còn nghe được tiếng khóc của nó mà”
“Bệnh viện không lừa cô, đứa bé chỉ sống mười hai giờ, cô
hôn mê hai mươi tư tiếng, xin cô hãy nén bi thương”
Lời của y tá khiến cô như muốn ngừng thở, đau đớn đến
tận xương tủy, cô gân như không thể thở nổi. Cô liều mạng lắc
đầu, không, cô không tin, cô không tin ông trời đối xử với cô tàn
nhân như vậy.
“Không có khả năng! Con của tôi sao lại chết được, là các
người đang lừa gạt tôi” Trần Thanh Lan bỗng nhiên từ trên
giường ngồi dậy, nhưng trọng tâm không vững cho nên cả
người ngã từ trên giường xuống. Trong tích tắc một vũng máu
lớn từ vết thương của cô chảy ra, Trân Thanh Lan nắm lấy ống
quần của y tá, cầu xin: “Van xin cô, trả lại con cho tôi, để tôi
nhìn một chút. Van xin cô, để tôi gặp con của tôi”
Y tá vội vàng gọi bác sĩ tới băng bó vết thương lại cho cô,
cuối cùng trong lúc ánh mắt cô gân như tuyệt vọng thì y tá hờ
hững đáp lại một câu: “Thật có lỗi với cô, chúng tỏi đã cố gắng
hết sức.”
Sau đó cô ta cảm khay ra khỏi phòng bệnh.
Trần Thanh Lan không lên tiếng, đáy mắt hoàn toàn yên
tĩnh, bàn tay nhỏ nắm chặt thành quyên, móng tay đâm vào thịt
nhưng cô lại không cảm giác được bất kỳ sự đau đớn nào.
⬅ Trước Tiếp ➡