⬅ Trước Tiếp ➡
Xuống tầng một, chỉ thấy bên cạnh cửa sổ sát cửa, hai vị nữ trưởng bối cũng đang nhìn phía bên kia chụp ảnh, vui vẻ nói chuyện phiếm.
Mẹ anh, bà Trâu, và dì Tưởng.
Âm thanh truyền đến bên tai đều là lời cảm thán của bà, kể rằng con dâu tương lai với mình thân mật như thế nào.
Mẹ anh nghe được những điều này, ít nhiều coi đó là một loại khoe khoang, vì thế phụ họa dì Tưởng vài câu, lại mượn thế thúc giục “Nếu không giữ chặt, cẩn thận Phùng Khải làm cha rồi chị vẫn còn đơn độc đấy ”
Chúc Ngộ Thanh đi qua, khom lưng đỡ vai mẹ, nhìn ra phía ngoài cửa sổ “Nếu con cũng tìm một cô gái như vậy, thì mẹ có đồng ý không?”
Trâu Vân chỉ coi như con trai đang đùa mình, liếc mắt nhìn anh “Đừng đùa theo mẹ, con có thể có phúc khí của Phùng Khải sao? Tìm được hay không còn chưa chắc đâụ”
Chúc Ngộ Thanh cười cười, trong mắt lộ ra chút cảm xúc không nắm bắt được.
Trời tháng tám, làn gió vẫn còn mang theo một ít hơi nóng, một thân bị giày vò, lại còn phải mặc đồ như vậy, lưng Vãn Gia lúc này toàn là mồ hôi.
Cô xách váy lên lầu, thấy điện thoại di động còn có tin nhắn Wechat chưa đọc.
Cô mở điện thoại ra, hai tin nhắn liền đập vào mắt.
『Chị Vãn Gia, tôi mang thai rồi』
『 Là của tổng giám đốc Phan 』
Cô vừa đọc xong Wechat, trong sân dưới lầu liền có một chiếc G63 màu xám bạc chạy vào.
Cô liếc mắt nhìn, người bước xuống xe là Phan Phùng Khải.
Ở đầu bên kia, Chúc Như Mạn đang lo lắng nãy giờ vì không thấy người mẫu thay quần áo xong, với lòng kiên nhẫn có hạn, cô ấy liền trực tiếp đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Vãn Gia đang đứng bên cạnh cửa sổ ngẩn người.
Cô ấy nhanh chóng quyết định nâng máy ảnh lên và chụp thêm vài tấm nữa.
Cô gái miền Nam có khung xương nhỏ, khuôn mặt cũng rất thanh tú.
Sở dĩ cô ấy tìm Vãn Gia, ngoại trừ bởi vì khí chất của bộ quần áo này phù hợp với cô ra, cũng bởi vì những cô gái bên cạnh Chúc Như Mạn mà không nhuộm tóc thật sự rất ít, cho dù không nhuộm màu sắc tươi sáng, mọi người cũng đều nhuộm một màu hạt dẻ khí sắc tối tăm, một mái tóc đen tự nhiên như của Vãn Gia, thật sự rất khó tìm.
Hơn nữa lượng tóc của cô cũng rất nhiều, sau đầu búi một ngọn tóc, lại dùng lược nhọn chải vài sợi ra, tướng mạo quý phái liền xuất hiện.
Sau khi cất máy ảnh, Chúc Như Mạn đến gần hơn một chút, nhìn theo ánh mắt của Vãn Gia nhìn xung quanh, liền nhìn thấy Phan Phùng Khải đang trò chuyện với người bên ngoài nhà để xe.
Suy nghĩ một chút, Chúc Như Mạn tới gần Vãn Gia "Công ty các chị có phải có thực tập sinh hay không, tên là..."
"Tên là Dương Lộ." Vãn Gia rời khỏi cửa sổ, cô vừa đi vừa tháo bông tai hai bên xuống "Không cần nói với chị những điều này, chị tự biết rồi.”
Sau khi thay quần áo của mình, cô tạm thời không muốn xuống lầu, vì vậy đã đi ra ngoài sân thượng. Chúc Như Mạn từ nãy đến giờ vẫn đi theo cô, giống như một du hồn.
Đôi mắt cô ấy lảo đảo, quét qua bóng hình của Vãn Gia mấy lần "Nể mặt chị vừa mới giúp em, em có ý này cho chị, chị muốn nghe không?
Vãn Gia nằm sấp trên hàng rào, nghiêng đầu gối hai tay "Không phải rất muốn nghe.”
Chúc Như Mạn trời sinh phản cốt, trong cơ thể còn có nhân tố ác liệt rục rịch, cô càng không nghe, cô ấy càng muốn nói.
Cô ấy chỉ vào Vãn Gia "Nếu chị không ngốc thì cứ nắm lấy tình cảm mấy năm nay rồi trói anh Phan bắt anh ấy kết hôn, cùng lắm thì sang năm chia tay anh ấy, đến lúc đó đòi chia của anh ấy một nửa tài sản ”
Lời nói như vậy, mấy ngày trước, Vãn Gia cũng đã nghe qua từ miệng người thân.
Dù sao trong mắt đa số mọi người, sở dĩ cô đi theo Phan Phùng Khải, ngay từ đầu, chính là vì một chữ “tiền”.
⬅ Trước Tiếp ➡